Teya Salat
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Tình Yêu Bên Trái

thằng cha đó nhất định đòi đi cùng. Cô khônglay chuyển được hắn, cuối cùng đành phải để hắn đi theo, kết quả là... Gia Mĩnhớ lại, vô cùng tiếc nuối. Thằng cha ấy ở trước mặt người khác chỉ có phá hoại,hắn phơi bày ra hết những bí mật nội tình của cô, nói cô rất hung ác, rất tồi tệ,rồi hắn còn mô tả việc cô đánh người khác rất sinh động, khiến người nghe vừangạc nhiên vừa e ngại.



Kết quả là... làm cho nam sinh đó một đi khôngtrở lại, từ đó trở đi những đối tượng thầm thương trộm nhớ cô càng ngày càngít.



Thật là tạo nghiệt! Cô tuyệt đối không thể manghắn đi cùng! Hà Văn Hiên thấy cô im lặng, liền rút điện thoại ra nói:



"Tôi gọi điện thoại cho bạn của cô".Trương Lê nhè nhẹ đẩy cô một cái, thần sắc mơ màng: "Điện thoại cố định củanhân viên nào cũng có, sếp của chúng ta thật là nhiệt tình làm tròn chức vụ. Mộtnăm gần đây, hình như rất xem trọng cậu đấy. Nói không chừng cậu có cơ hội baylên đầu cành làm phượng hoàng cũng nên."



"Đừng nói linh tinh." Gia Mĩ bé tiếngcằn nhằn. Hà Văn Hiên nối được điện thoại, nói vài tiếng đơn giản rồi gác máy.Khóe miệng anh vẫn còn nở nụ cười nhẹ: "Bạn của cô nói nhất định sẽ đến,chúng ta có thể đi thôi".



Gia Mĩ cúi đầu thất vọng, buồn bã vô cùng.



Bọn họ có khoảng mười bốn mười lăm người, ngồithành hai bàn. Gia Mĩ đầu cúi thấp, ăn thật nhanh, chỉ mong mau chóng kết thúcbữa ăn. Nhưng không khí ở đây thì khác, Hách Gia Tuấn chu đáo tỉ mỉ giống như bạntrai của cô vậy, hắn gắp rau cho cô, múc canh cho cô. Giờ đây hắn hoàn toàn giốngnhư một quý ông thực thụ, chứ không giống như tên khốn lúc ở nhà bắt nạt cô,chành chọe với cô.



Rốt cuộc đâu mới là con người đích thực của hắn?Hắn như vậy thật là đáng sợ!



Nhất định là có âm mưu!



"Anh sao vậy?" Cuối cùng cô không nhẫnnại được nữa, thấp giọng lầu bầu.



"Chẳng sao cả!" Hách Gia Tuấn khe khẽmỉm cười, từ tốn ăn. Trương Lê vừa cười vừa nói: "Hai người không giống bạnbè chút nào cả." Hách Gia Tuấn thủng thẳng hỏi: "Vậy giống cáigì?".



"Bạn tình." Trương Lê cao giọng nói.



"Khụ..." Gia Mĩ bị sặc hạt tiêu, GiaTuấn vội vàng đưa cho cô một tách trà, giọng điệu trách cứ vô cùng dịu dàng âuyếm: "Em từ từ một chút, ăn cơm mà lần nào cũng vội vã như vậy". GiaMĩ uống một lúc hết ba tách trà mới từ từ chậm lại được, Trương Lê cười:"Nhìn kìa, tôi vừa nói bọn họ như bạn tình. Không ngờ ở nhà Gia Mĩ đã sớmbiến thành phượng hoàng rồi, còn giấu giếm không chịu nói."



"Không có chuyện gì đâu." Gia Mĩ vộivàng xua xua tay "Anh chàng này sắp đính hôn rồi, chẳng có quan hệ gì vớitôi hết". Sắc mặt Hách Gia Tuấn đột nhiên sa sầm xuống, cứng đờ, giận dữ đứngdậy nói: "Trình Gia Mĩ, thật không ngờ cô lại là một người đàn bà như vậy!".



Gia Mĩ trừng mắt nhìn anh, tay túm vạt áo anh giậtkhẽ, thấp giọng nói: "Anh chàng này, ngồi xuống cho tôi, đừng nói linhtinh như vậy". Cô đã sớm biết anh nhất định có âm mưu, hơi sơ suất rồi, côkhông lên tiếng trước để đoạt người đâu.



Hách Gia Tuấn cao giọng, ngữ khí rất đau lòng:"Chúng ta đều đồng ý ở cùng nhau, vậy mà em còn để anh đính hôn với ngườicon gái khác!". Gia Mĩ nghiến chặt răng: "Anh ngồi xuống đi", côquay người, gượng gạo mỉm cười cùng đồng nghiệp: "Anh chàng này bị bệnh thầnkinh, xin lỗi mọi người, tôi đưa anh ấy về nhà trước".



"Không được, phải nói cho rõ ràng."Hách Gia Tuấn càng to giọng, những người trong quán bar đều đổ dồn ánh mắt nhìnvề phía họ. Anh nói: "Trình Gia Mĩ, vì em mà ngay cả việc kết hôn tôi cũngtừ bỏ, không ngờ em lại một mực muốn tôi đính hôn với người con gái khác. Mọingười thử nghĩ hộ xem, làm sao trên đời này lại có kiểu phụ nữ như vậy nhỉ".



Chân tay cô lóng nga lóng ngóng, cười khó xử:"Không có chuyện đó đâu, anh chàng này nhất định phát bệnh rồi!".



"Trình Gia Mĩ" anh đột nhiên gắng sứcôm lấy gương mặt cô, nhìn thẳng vào mắt cô: "Anh thích em, anh thật sựthích em. Ngoài anh ra em tuyệt đối không thể đi cùng người đàn ông nàokhác".



Đến lúc này, cô thật sự hoảng hốt, người đàn ôngnày, không biết đã nói biết bao nhiêu lấn rằng thích cô, nhưng lần này, khôngbiết có phái lại đang chơi trò chơi như mọi lần với cô không? Anh nhất định làlại chọc ghẹo cô. Anh chàng này thực là ác ý, chi cần có hắn ở bên, cô đừng cómong cuộc sống của cô được trôi qua êm đẹp.



Gương mặt cô chẳng bộc lộ chút cảm xúc nào, lạnhlùng hỏi: "Anh đùa đủ chưa?''.



Anh hơi sững người, vừa cười vừa ôm lấy vai cô,xin lỗi các bạn đồng nghiệp: "Thật là xin lỗi mọi người, tôi chẳng quacũng chỉ muốn đùa một chút cho vui, không khí ở đây hơi trầm quá, mong mọi ngườiđừng để ý". Anh nhấn mạnh vai cô để cô ngồi xuống vị trí cũ rồi cười nói:"Tôi và Gia Mĩ là bạn học thân thiết của nhau 5 năm rồi, chúng tôi thườngchọc ghẹo nhau như vậy, mọi người thây quen thuộc là tốt rồi."



"Đúng vậy, chi là đùa một chút cho vuithôi". Cô cũng cố gắng cười, nhưng trong khóe mắt lại thấy hơi nong nóng,tựa hồ như nước mắt muốn trực trào ra. Cô khẽ ho vài tiếng, mắt ầng ậng nước.Hà Văn Hiên đưa cho cô tờ giấy, cô nhận lấy, khẽ mỉm cười: "Tôi thường haybị sặc như vậy, cũng quen rồi". Cô dường như đang tự nói với chính mình:"ừ, chỉ cần quen là tốt rồi".



Hà Văn Hiên thấy vậy liền chuyển đề tài:"Hôm nay tôi mời các bạn, mọi người ăn nhiều một chút ai muốn ăn gì thìthoải mái gọi nhé."



Hách Gia Tuấn vẫn ôm lấy cô nói: "Đúng vậy,ngày khác tôi kết hôn, nhất định mời tất cả các bạn".



Trương Lê cũng cười hỏi: "Hách thiếu gia làngười thuộc giới thượng lưu, làm sao mà cùng Gia Mĩ kết thành bạn bè tri kỷ đượcnhỉ, hãy kể cho chúng tôi nghe với". Ánh mắt Hách Gia Tuấn lóe lên nhữngtia nhìn đầy ẩn ý, tuy nhiên anh cười nhiệt tình

Google PlusTwitter

[16/52] < 1161718>

 

Wap đọc truyện » Truyện teen

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON