lời còn chưa nói hết thì cả hai chúi người ngã soài trên mặt đất.Gia Mĩ túm chặt lấy vạt áo anh mắng: "Anh có phải là đồ ngốc không đấy?Trong đầu anh có phải bị não úng thủy không, tự mình ngã thì được rồi, còn túmlấy em làm gì."
"Gia Mĩ..." tiếng của anh dịu dàng tựahồ như nước chảy. Trái tim cô khe khẽ run lên, ngước mắt nhìn anh. Anh phà hơithở nóng bỏng vào mặt cô, cười nhẹ nhàng: "Không ngờ tình hình lại thếnày, em còn có thể nằm trong vòng tay của anh, điều này thực không phải là chuyệndễ."
Nước trên bồn rửa cứ nối tiếp nhau tuôn xuống,giống như thác nước vậy, đẹp vô cùng khiến người ta phải ngước mắt nhìn. Cô cảmthấy như bị thôi miên vậy, giống như đang bước vào cảnh trong mộng, anh gối lênngười cô, nói những lời ngọt ngào âu yếm. Taycủa cô từ từ buông lỏng, cuối cùng dừng lại trên ngực anh.
Ánh mắt anh nóng bỏng nhìn cô chăm chú, như sợ rằngchỉ cần chớp mắt, cô sẽ biến mất. Nước lạnh buốt, từ từ thấm vào da thịt, nhưngcả người anh nóng ran rạo rực, giống như bốn bề xung quanh là một biển lửa vậy,nóng đến mức như muốn thiêu đốt tất cả những gì đang tồn tại trên thế gian này.
"Gia Mĩ..." anh nhẹ nhàng gọi tên cô,đôi môi chầm chậm hướng đến môi cô. Kề sát, Gia Mĩ chỉ cảm thấy không khí nhưđông đặc lại, khiến cô không thể nào thở được. Cô cảm thấy mặt mình ửng đỏ, giốngnhư đang bị trăm nghìn ngọn lửa thiêu đốt. Trước mặt cô là một người đàn ông,ánh mắt dịu dàng say đắm, khiến cho cô đắm chìm trong sóng mắt ấy không thể nàotự mình rút ra được. Thật khó khăn cô mới thốt ra được một lòi: "Anh muốnlàm gì vậy?".
Anh lặng im không nói, hai tay đột nhiên ôm ghìlấy đầu cô, mạnh mẽ hôn lên môi cô!
Ưm... Cô nhất thời sững sờ... Anh vẫn hôn cô...Hôn cuồng nhiệt hơn nữa! Hai mắt cô mở to hết cỡ, trái tim nhảy nhót trong lồngngực, nhanh dần lên, nhanh đến mức như muốn phá tung lồng ngực mà chui ra. Toànthân cô căng cứng, căng đến mức như cung đã lên dây. Hơi thở anh gấp gáp, anhbuông cô ra, giận hờn nói: "Làm gì có ai mà khi hôn nhau lại mở trừng mắtra như vậy? Em không thấy mấy cô diễn viên chính trong các bộ phim trên truyềnhình à, khi hôn nhau họ đều nhắm mắt lại cả đấy thôi. Em không nhắm mắt lại, nhữngviệc tiếp theo làm sao anh dám làm!".
"Làm cái gì?" Thần trí cô vẫn còn mơmơ hồ hồ, giống như còn đang trong giấc mộng.
"Làm những việc mà tình yêu làm ấy!".Anh vừa thở hổn hển vừa nói. Cô cuối cùng cũng tỉnh ngộ, giơ một quyền lên:"Anh là đồ khốn, trong cái đầu heo của anh toàn những suy nghĩ bậy bạ!".Anh lại nhìn cô chăm chú, chẳng hề né tránh, thẩn sắc cũng đã bình tĩnh hơn. Tiếngcủa anh nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ: "Anh thích em...", anh cao giọng hơnnữa: "Anh thật sự thích em!".
Cô đứng ngẩn người ra, giống như một con ngốc,chỉ biết nhìn anh, nắm đấm giơ lên rồi nhưng không thể hạ xuống. Chỉ cảm thấytrong hốc mắt chợt nong nóng, như có một dòng lệ chảy ra. Nhưng cũng có thể lànước, bởi nước đã sớm khiến cho toàn thân cô ướt sũng.
Cô nghĩ, nhất định là nước!
Anh lại ngơ ngác hỏi: "Vì sao em không đánhanh? Theo những lần trước, sau khi anh nói xong hai câu này, em nhất định sẽđánh anh cơ mà". Cô toàn thân run lên, nghiến chặt răng, đấm một đấm lênmá anh, tức giận mắng: “Đồ khốn!"
Nước vẫn phun ra, giống như những hạt mưa đátuôn xối xả, ngấm vào người cô vừa đau vừa lạnh. Hách Gia Tuấn vuốt ve gương mặtcô, rồi đột nhiên cười lớn: "Đã có người đàn ông nào nói với em, hơi thở củaem vừa hôi vừa nóng, nên họ không dám tiếp cận chưa?".
"Chết đi!" Cô đạp cho anh một cái, rồichạy ra ngoài, anh túm trượt vào khoảng không trước mặt, ngã rúi trên mặt đất,để mặc cho nước giội xuống người. Anh khẽ mở mắt lẩm bẩm nói: "Anh thật sựthích em mà, Gia Mĩ!".
Gia Mĩ ôm lấy đầu, tinh thần có chút hỗn độn, giốngnhư mộng du vậy. Cô bạn đồng nghiệp Trương Lê sáp lại gần nói: "Gia Mĩ, côlàm việc không tập trung gì cả, kém một chút rồi đấy nhé".
Gia Mĩ định thần lại, nhìn cô bạn đồng nghiệp cườigiả lả: "Không có đâu".
Trương Lê cười nói: "Hôm nay công ty mời ăntối đấy, sẽ là một bữa ăn thoải mái".
"Mời ăn tối?" Gia Mĩ lắc đầu quầy quậy:"Tôi không có thời gian, tan sở tôi phải về nhà nấu cơm cho con heoăn."
"Ở nhà cậu nuôi heo sao?" Trương Lê mởto mắt vô cùng ngạc nhiên. Gia Mĩ vội vàng nói: "Không phải, không phải,chi là một người bạn bị gia đình đuổi đi, nên tạm thời đến ở nhờ nhà tôi".
"Bảo hắn ta ra ngoài mua vậy, nếu không thìtự nấu mà ăn". Trương Lê mặt mày phấn chấn, "Hôm nay sếp mời, tất cảcác nữ đồng nghiệp đều tham dự mà". Gia Mĩ thở dài não nề, ai mà thích nấucơm chứ, nhưng lúc ra khỏi nhà Hách Gia Tuấn đã dặn đi dặn lại, nhất định phảivề nhà đúng giờ để nấu cơm cho anh ăn!
Cô kiếp trước chắc chắn là đã làm việc gì mắc lỗivới anh, nên kiếp này anh mới giày vò cô như vậy!
"Được rồi, mọi người nghỉ trước một tiếng,cùng đi ăn tiệc", Hà Văn Hiên từ trong văn phòng bước ra, vừa cười vừatuyên bố. Trương Lê mượn cớ nói: "Hôm nay sếp đã giải quyết được một vụ ánlớn, chúng ta có thể nhậu một bữa thoải mái".
"Đương nhiên rồi, muốn ăn gì cứ gọi, đừngkhách sáo." Hà Văn Hiên khẽ mỉm cười. Gia Mĩ lúng túng mãi mới thốt nên lời:"Hà luật sư, tôi e là mình không đi được."
"Ơ, không thể đi à?" Ánh mắt Hà VănHiên chợt sâu thẳm xa xôi, Gia Mĩ cúi thấp đầu, giọng lí nhí nói: "Phải,tôi có một người bạn đang đợi tôi ở nhà, cho nên..."
"À, như vậy đi..."Hà Văn Hiên nhíu màysuy nghĩ một lát rồi nói: "Mời bạn của cô đi cùng đi, thêm một người đừngngại."
"Mời hắn đi cùng?" Đầu Gia Mĩ lắc nguầynguậy, trước đây lúc còn đi học, thật không dễ có một bạn nam cùng học thầmthích cô mời cô đi ăn cơm, nhưng
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm