lí nhí: "Gia Gia.." Hách giagia đứng ở bên cạnh giường, gật đầu, mỉm cười ra vẻ thần bí: "vẫn còn sớm,ta ở bên ngoài cửa gọi các cháu, nhưng gọi mãi mà chẳng thấy lên tiếng nên đànhphải đi vào."
"Là việc đương nhiên mà", cô cười hếtcỡ, định giơ hai tay vươn vai vặn vẹo, bây giờ mới phát hiện ra mình đang nằmtrong lòng Hách Gia Tuấn, còn anh thì... đang vòng tay ôm lấy cô, không lỏngkhông chặt, cánh tay đè lên ngực cô.
Tên tiểu tử thối này, nhân lúc cô ngủ say đã lợidụng để làm những việc xấu xa, thật là độc ác! Cô nghiến chặt hai hàm răng, trợntròn mắt lên.
Hách gia gia nói đầy hàm ý: "Bóng đèn đã bịvỡ rồi".
Cô lập tức phân bua: "Việc này không phải tạicháu!" Hách gia gia càng cười đầy ẩn ý: "Đương nhiên, ông hoàn toànhiểu mà."
"Ông thực là hiểu rõ?" nhìn kiểu cườicủa Hách gia gia, cô cảm thấy lão nhân gia có gì đó quanh co, không thành thật.Hách Gia Tuấn mở he hé mắt, ngáp dài một cái rồi cũng nói: "Việc này khôngphải tại cháu". Nói rồi anh quay sang phía Gia Mĩ, hôn một cái lên má cô ấy,cười dịu dàng: "Bà xã, sao em dậy sớm vậy".
"Ai là bà xã của anh." Gia Mĩ giận dữtrừng mắt nhìn anh
Hách gia gia nhắm mắt làm ngơ, giả vờ như khôngthấy gì, rồi lại cười đầy ẩn ý, giống như hồ ly nói: "Tên tiểu tư thốinày, tối qua cháu hơi dữ dội quá đấy."
Hách Gia Tuấn từ từ ôm chặt lấy Gia Mĩ, khiến côkhông thể cử động được. Nheo mắt trả lời: "Đến điều ấy mà ông cũng nhìnra, ông nội quả thật là cao nhân".
"Đương nhiên, đến đèn cũng vỡ cả rồi".Trong mắt Hách gia gia ánh lên những tia nhìn đầy ẩn ý. Gia Mĩ bất mãn lên tiếng:"Gia gia, ông thật là đã nghĩ vòng vo rồi, chúng cháu..." Hách Gia Tuấntươi cười ngắt lời cô: "Chúng cháu còn phải thu dọn một chút, ông nội, cảmphiền ông ra ngoài một lát được không". Hách gia gia gật đầu: "Đúngđúng, còn phải thu dọn, có chứng cứ gì thì cũng xóa hết dấu vết đi".
Hách Gia Tuấn nhắm mắt lại, cười ấm áp: "Vậycháu không tiễn." Hách gia gia đứng dậy, trịnh trọng nói: "Các cháuyên tâm đi, một tiếng nữa ra cũng được, nếu một tiếng không đủ thì hai tiếngcũng được, buổi sáng là thời gian thích hợp..."
Hách gia gia cười ha ha, giúp họ đóng cửa phòng.Gia Mĩ nghe thấy tiếng đóng cửa, mới mặt đỏ phừng phừng, tức giận trợn trừnghai mắt nói: "Đồ khốn, anh dám chiếm ưu thế của em, muốn chết phải không?Mau đưa bàn tay bẩn của anh ra đây!".
"Tay bẩn?"Hách Gia Tuấn cười ngây thơ, mở tròn hai mắt nhìn cô cười: "Tay của anh không hề chạm vào em!".
"Vậy thì đây là cái gì?" Gia Mĩ cố gắngvùng vẫy, vẫn không cử động được, cô nghiến chặt răng hỏi: "Cẳng heo đúngkhông?" Cô giả vờ như chợt nhớ ra: "Oa, làm sao mà mình có thể quênnhỉ, anh căn bản vốn là đầu heo mà, làm sao mà có tay người được!".
Anh vừa cười vừa nói: "Sai rồi, cánh tay củaanh đang áp trên ngực em, chứ không phải là tay."
"Thật là mồm năm miệng mười, cưỡng từ đoạtlý!" Cô nghiến răng kèn kẹt. Trong mắt anh lại ánh lên những tia nhìn ấmáp, ngập tràn niềm vui: "Không đúng sao? Vậy thì đó là cái gì? Từ góc độ củangành sinh vật học mà phân tích... Cảm phiền "Bà xã" nói cho anh biếtđây là cái gì?".
"Em không phải là "Bà xã" củaanh!" Trong lòng cô cảm giác như được tưới thêm mật ngọt, nhưng bên ngoàigiọng cô vẫn tồi tệ cằn nhằn: "Tốt nhất là đem cả người anh phanh phui ra,xem trong đầu anh có phải là óc lợn hay không? Trái tim anh có phải là tim lợnhay không?".
Anh khe khẽ thở dài: ""Bà xã", emthật là hung dữ... hung đến mức dọa người ta sợ chết khiếp... nhưng đối với anhthì không thành vấn đề." Anh lại giở nụ cười câu hồn ra: "Bà xã củaanh thật là đáng yêu", anh khẽ dướn mày, biểu lộ vẻ dụ dỗ: "Bà xã, việccủa chúng ta còn chưa làm xong mà".
Cô trừng mắt nhìn anh giống như nhìn quân địchđang sắp tiến tới gần: "Anh muốn làm gì? Em cảnh cáo con heo thối anh, đừngcó mà bừa bãi xông đến đây."
"Cảnh cáo vô hiệu" Anh vừa cười vừatuyên bố: "Bà xã, em thật là biết nghĩ, em nghĩ muốn cùng anh làm một việcsai lầm... " Anh cười rạng rỡ: "Anh thì lại nghĩ... chúng ta nên dậythôi, mặt trời lên cao bằng ba con sào rồi".
"Đáng ghét!" Lại bị anh ta lừa rồi.
Anh buông cô ra, vội vàng chạy vào nhà tắm:"Ai chiếm được trước, sẽ là của người đó." Cô vội vàng bật dậy, cũngchạy vào nhà tắm: "Anh chàng thối này, chơi ăn gian, phải cạnh tranh côngbằng mới được."
Anh đã "Cạch" một cái, chốt cửa lại, ởtrong nhà tắm đắc ý nói vọng ra: "Hôm qua lúc ăn cơm ông nội nói, ai mà xuốnglầu muộn sẽ phải đi đánh tennis cùng với ông, thật là khủng khiếp, ông là mộtcao thủ đây." Cô tức đến mức nghiến chặt răng, đá ầm ầm vào cửa: "Anhmở cửa ra cho em!".
Anh đủng đỉnh đánh răng, cạo râu: "Em từ từđợi nhé". Cô nhanh trí nghĩ ra một cách, vội vàng thay quần áo rồi xuống lầutrước. Cô khe khẽ đóng cửa lại, nhẹ nhàng bước đi không một tiếng động, cười đắcý: "Có ai nói trước khi xuống lầu phải đánh răng đâu, đúng là đồ ngốc!".
Hách Gia Tuấn mở trừng mắt, con ngươi như muốn lồira. Tình trạng bây giờ như thế nào nhỉ? Gia Mĩ đang cùng với ông nội anh ngồi ởbàn ăn nói chuyện vui vẻ, ngay cả khi anh đến, họ cũng không biết.
Người giúp việc bưng món điểm tâm lên, anh giả vờho khụ khụ vài tiếng: "Hôm nay cổ họng mình có vấn đề rồi, thật chẳng thoảimái chút nào". Ánh mắt anh nhìn thẳng vào hai người, nhưng họ vẫn làm ngơ,xem như chẳng có anh tồn tại vậy. Thật là đáng ghét! Anh lấy tay gõ gõ xuống mặtbàn: "Này, Trình Gia Mĩ..." Lời còn chưa dứt, chiếc gậy của ông nộiđã vung lên, anh vội vàng nhảy lùi lại phía sau để tránh, rồi giận dữ nói:"Ông nội, ông đừng đem đả cẩu bổng của ông ra huơ loạn lên có đượckhông?".
"Tiểu tử thối, ngươi lại xem ta như bang chủCái Bang sao?" Ông nội đứng dậy, dùng gậy
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm