/>
Nhưng thực không phù hợp. Cô chỉ là một ngườikhiêm tốn bình thường, đúng như ông nội anh đã nói, nếu ném cô vào một đám ngườithì nhất định sẽ không tìm ra. Nhưng còn anh, dù anh có lẫn vào đám đông vô số,thì anh vẫn có thể tỏa ra bốn phía xung quanh một thứ ánh sáng không lẫn vàođâu được. Tự bản thân anh không thể trộn lẫn.
Hách Gia Tuấn hai mắt mở trừng, cũng không thểnào ngủ được, anh lại bật cái đèn ở bên phía đầu giường, đưa mắt nhìn xungquanh. Thấy Gia Mĩ vẫn còn đứng đó, anh mỉm cười: "Qua đây ngủ đi, em sợanh ăn thịt em sao?". Anh mở chăn, vỗ vỗ nhẹ vào giường: "Em yên tâmđi, thân hình em như vậy, anh thực chẳng có hứng thú đâu!".
Cô gượng cười, trên sắc mặt thoảng chút buồn,đưa tay ôm trước ngực hỏi: "Thật sự là xấu như vậy sao?".
Anh nhè nhẹ gật đầu, vừa cười vừa nói:"Thôi được rồi, em có cởi hết đồ đứng trước mặt anh, anh cũng không hứngthú đâu." Trong lòng cô biết anh chỉ là nói đùa, nhưng vẫn giận đùng đùng,không cam tâm chui lên giường để ngủ, mở trừng mắt hỏi anh: "Em thực là xấunhư vậy sao?" Anh ngạc nhiên một chút rồi cười lớn, trêu chọc cô: "Vấnđề này còn đợi nghiên cứu đã, nếu không phải như vậy, thì em thư cởi hết đồ xemnào?".
"Em cởi hết đồ?".
Cô không dám nghĩ tiếp, tròng mắt như càng mở lớnhơn. Anh gật đầu một cách đương nhiên: "Em không cởi hết đồ làm sao anh biếtem có quyến rũ hay không. Lúc phụ nữ không mặc gì chính là lúc người ấy có sứcquyến rũ nhất đấy!".
"Lăn xuống giường đi!" Cô giận dữ! Anhtắt đèn, chui vào chăn ấm, thò đầu ra lớn tiếng nói: "Anh không muốn, bênngoài rất lạnh." Cô cố hết sức kéo chăn của anh nài nỉ: "Anh ra ngủngoài sô-pha đi vậy".
"Thông thường chỉ có lúc hai vợ chồng giậnnhau, vợ mới bảo chồng đi ra ngoài phòng khách ngủ. Nhưng tuyệt đối không để chồngngủ trên ghế sô-pha." Anh cố ý càng nói càng lớn tiếng. Cô tức tối quátlên: "Không có phòng khách à?".
"Thôi ngủ cùng nhau nhé, quyết không xâm phạmlẫn nhau.." anh đột nhiên lật người lại, ôm cô vào lòng, cô bị lực cánhtay của anh ôm chặt ngã ra phía sau, theo đó nằm bịch xuống giường. Chân củaanh kẹp chặt lấy hai chân của cô, vòng tay anh ôm cô thật chặt, cô hoảng hốt:"Đồ khốn,bỏ em ra."
Anh lớn tiếng cười ha ha: "Không bỏ, xem emcó còn hung hăng không." Cô gắng gào lên: "Anh muốn làm cái gì đấy?"Anh càng quấn chặt lấy cô hơn, ôm trọn cá cả thể cô trong lòng mình, chặt đến mứcnhư muốn mang cá cơ thể anh gắn lên cơ thể cô, hòa thành một. Hơi thở anh gấpgáp. "Anh muốn đem gạo nấu thành cơm. "
Trái tim cô đập loạn xạ, thình thịch thình thịch,như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng cô vẫn giả vờ lạnh băng nói: "Đượcthôi, anh nấu đi, em đang chờ anh ăn đây!". Anh ngạc nhiên nói: "Thậtkhông ngờ, Gia Mĩ nhà mình lại vội vàng như vậy, lẽ nào đây lại là Dục Nữ trongtruyền thuyết?".
"Anh chết đi!" Cô cố gắng vùng vẫy,nhưng anh lại càng quấn chặt lấy cô hơn, còn cười lớn nói: "Gia Mĩ, anh bắtđầu đây..." Anh cúi xuống nâng mặt cô lên, hôn lên môi cô một nụ hôn nóngbỏng: "Wa, thật là nóng... nóng quá đi mất, nóng như muốn thiêu đốt toànthân vậy, thì ra chính là như vậy."
Gia Mĩ chỉ cảm thấy trái tim như quả bóng đangđược bơm căng lên, căng đến mức tựa hồ như muốn nổ tung. Cô nghiến chặt răng,nói rành rọt từng chữ; "Anh mà còn dám trêu ghẹo em, thì anh nhất định chếtchắc đấy!". Cơ thể anh vẫn áp sát cơ thể cô, hơi thở nóng bỏng của anh phàvào mặt cô: "Lẽ nào em muốn bắt đền anh sao? Thế này nhé, bây giò em nói,em muốn lấy anh, anh sẽ miễn cưỡng chấp nhận!".
"Cái thằng cha này, anh còn lâu mới đủ tiêuchuẩn!" Cô gắng sức giãy giụa, nhưng chẳng có tí tác dụng gì. Anh khỏe nhưvậy, hai cánh tay anh như thép ấy, khiến cô càng muốn vùng vẫy lại càng như bịquấn chặt hơn. Thực tốn công vô ích.
Đột nhiên anh lặng thinh không nói, trong bóngđêm, ánh mắt anh vụt sáng, long lanh: "Lấy anh nhé!''. Cô giật mình, giốngnhư vừa bị điện giật vậy, trong đầu đột nhiên trống rỗng. Anh lại vùi đầu vào cổcô, môi anh kề sát bên tai cô: "Chúng mình sẽ ở bên nhau trọn đời nhé em,có được không?" Cô vẫn sững sờ như vậy, chí cảm thấy hơi hoảng hốt nhưtrong cơn mộng du, khó khăn lắm cô mới mở miệng được: "Anh..." Độtnhiên anh cười lớn, cắt ngang lời cô đang định nói: "Em biết anh đang nóiđùa đúng không?".
"Câu nói đùa này chẳng có chút gì là đùa cả".Cô giận dữ nói, nước mắt chỉ trực trào ra khóe mắt. Anh thở nhẹ rồi khe khẽbuông lỏng tay, cô giơ tay đấm cho anh một đấm: "Em sẽ để cho anh trêu chọc".
Anh vội vàng né tránh, cô đấm hụt vào khoảng khống,tức giận liền chồm cả người lao về phía anh, anh vội vàng nhảy sang bên cạnhchiếc kệ nhỏ để ở phía trên đầu giường, chiếc đèn ngủ ở trên đấy chẳng may b| gạtphải rơi xuống đất, rầm một tiếng, vỡ vụn tan tành. Cô cười ha ha, chui vàotrong chăn, kéo chăn phủ kín đầu: "Việc ấy không liên quan đến em!"
"Đồ khốn, anh không được kéo chăn củaem." Cô cố gắng hết sức giữ chặt lấy chiếc chăn, quấn vào bên người.
"Em đúng là vừa ăn cướp vừa la làng, chỉ cómỗi mình em đang cuộn chặt chăn lại thôi," Hách Gia Tuấn cũng cố gắng hếtsức để kéo chiếc chăn về phía mình, hai người cứ kéo qua kéo lại không ngừngnghỉ, như muốn đem chiếc chăn xé ra làm đôi. Cô lớn tiếng giận dữ. "Nếuanh mà vượt qua đường ranh giới ở giữa này, em sẽ đánh anh chết!".
"Em mà nhân cơ hội này ăn thịt anh, thì anhcũng không bỏ qua cho em đâu!" Hách Gia Tuấn nghiến chặt răng nói.
Cô giận dữ quát: "Đồ khốn!" Anh cũnggào lên không kém: "Yêu nữ đáng chết!".
Đêm càng lúc càng sâu, sâu như đáy đại dương vậy,chẳng có một chút ánh sáng nào le lói.
Thật là thoải mái, đêm qua được ngủ một giấcngon lành, chẳng chút mộng mị. Gia Mĩ vừa mở choàng mắt, đã nhìn thấy khuôn mặtcủa Hách gia gia. Cô vội cụp mắt lại,
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm