Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Vì anh thật ngốc

ra là bạn đại long công chúa, nó hoảng vía, tuông bỏ chạy nhưng bị bao vây hết. Lần này đích thân nhỏ Hạ Nhi nói chuyện với nó, cô nàng bước õng ẹo lại gần nó khoanh tay cười nhếch mép đắc ý lắm.

-Mày tưởng Minh Nhật thích mày à? Mơ đi nghen cưng! Mày chỉ là thứ cho bạn tao vui đùa thôi. Tao còn lạ gì Minh Nhật. Tao nói cho mày biết, bạn gái của Minh Nhật ở bên Mỹ sắp về rồi, mày liệu hồn mà tránh xa Minh Nhật ra !
Nó vẫn cứ im lặng, Hạ Nhi tiếp tục.
-À còn anh Trường Giang của tao nữa, tao cấm mày ve vãn anh ấy, ko thì đừng trách sao tao ác.
-Trường Giang chỉ là bạn thân của tôi.
-Còn già mồm à? Tụi bay xử nó cho tao, tao về trước, nhớ tính sổ nó luôn zụ công viên Tao Đàn .
Liền một con nhỏ túm lấy tóc nó, chắc cũng là con lần trước. Một con khác đổ nguyên chai C2 lên người nó. Cả bọn cười ha hả… Nó vẫn đứng im đó, ko chống cự, ko khóc lóc, nó như cứ mặc cho đại long công chúa muốn làm gì thì làm. Đầu óc nó đang quay cuồng, vì một chuyện khác T_T.
---
Lúc đó tại nhà Minh Nhật. Hắn thẫn thờ dắt xe vào nhà đầu óc vẫn còn mơ hồ đâu đâu.

-Ụa anh hai, Bảo đâu? Sáng nay anh chở Bảo đi học mà?
-Chết rồi, anh quên. – Hắn như vừa tỉnh một cơn mê, vội lấy xe máy phóng cái vèo làm Minh Thy thêm lo lắng.
---
Ở trường. Sau khi có một trận cười no nê với nó, một con trong đại long công chúa tiếp tục lên tiếng :

-Phượng mày lấy điện thoại ra quay cảnh tụi tao đánh nó về nhà tung lên mạng cho thiên hạ xem chơi.

Bánh Dâu thì vẫn cứ đứng ì ra đó, mắt nó bắt đầu hơi ướt nhòe nhưng ko phải nó khóc vì việc nó sắp bị đánh… Vì việc khác, việc khác cơ…:((…

-Rồi ok, máy quay đã sẵn sang, 1…2…3…action
-Thả cô ấy ra! Minh Nhật hét to. Bọn đại long công chúa khiếp vía chạy mất dép. Minh Nhật lại gần, nó đang khóc, hắn nắm lấy tay nó, kéo đi.
-Buông ra ! – nó giận giữ
Minh Nhật vẫn cứ cố kéo nó đi.
-Tôi nói là buông ra mà!
Hắn dừng lại, ko nói lời nào. Nó chạy mất hút với đôi mắt đỏ hoe ướt đẫm…
***
Hắn trở về nhà đúng lúc trời đổ mưa to, cũng may là về kịp, ko bị mắc mưa. Minh Thy vẫn ở phòng khách đợi nãy giờ, thấy hắn trở về liền mừng quính lên rồi lại liền yểu xìu khi ko thấy Bánh Dâu đâu cả.

-Ụa Bảo đâu anh hai?
-Hả…? Bảo vẫn chưa về sao? Hai đứng ở trường lâu lắm mới về mà. Tưởng Bảo đi xe buýt về rồi chứ!
-Chết trời mưa rồi hai ơi! Có chuyện gì mà hai hok chở Bảo về vậy?
-Chuyện dài lắm, giờ hai đi tìm Bảo cái, lát kể, Bảo có về thì gọi hai. Lấy xe bác Mẫn ơi !
.
“Bảo ơi, em đang ở đâu? Trời ơi sao mình lại ngốc thế? Bảo mà bị gì mình biết phải làm sao! Nhật ơi là Nhật”

-Bác Mẫn chạy xe chậm chậm con nhìn ven đường coi có Bảo ko? ……
-Gần đến trường lại rồi mà sao vẫn chưa thấy Bảo đâu hết vậy….
…..
-Bác Mẫn, Bảo kìa, sao lại đi dưới mưa chứ! Tấp xe vào dùm con .

Minh Nhật cầm dù cuống xe chạy đến nó. Nó bước như người vô hồn, quần áo, cặp sách ướt mẹp hết thảy. Nó vẫn còn khóc, khóc nhiều hơn là đằng khác. Trong sâu thẳm trái tim, Minh Nhật chợt cảm thấy một cơn đau nhen nhói.

-Sao em ko tìm chỗ trú mưa? Giận anh thì cũng ko đc tự hành hạ mình thế chứ !
-Tôi ko giận anh, anh tránh ra cho tôi về.
-Ko đc, em lên xe cùng anh nhanh lên!
-Đã bảo là tránh ra cơ mà!
-Bảo….Bảo….

Bánh Dâu toan bước đi thì ngã nhào, may mà Minh Nhật đỡ kịp, nó ngất rồi, Minh Nhật vội bế nó lên xe. Trời nó nóng quá! “Tất cả là lỗi của anh, Bảo ơi anh xin lỗi! Đừng làm anh sợ mà!”

***

Bánh Dâu nằm bất động mê man sốt cao cả buổi chiều. Trường Giang và Quốc đến, ai cũng lo lắng cho nó.
-Cậu đã làm gì mà bé Dâu ra nông nỗi này? – Trường Giang hầm hầm.
-Tôi quên chở Bảo về làm cô ấy bị đám Hạ Nhi bắt nạt.
-Bé Dâu mà có bị sao tui ko tha ông đâu Nhật! Từ nay ông khỏi phải chở Dâu đi học nữa ! Tui sẽ chở.

Minh Nhật ko thể phản kháng vì chính hắn gây ra sự việc này mà. Hắn nhìn nó lòng đau nhói.
Trời chập tối, nó hạ sốt rồi kìa, Quốc cùng Giang ra về phần nào an tâm chút chút. Minh Nhật vẫn ngồi cạnh giường nó, ko màn ăn uống, Minh Thy thì phải đi học thêm đàn ca múa gì đó. Hắn nắm lấy tay nó ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Đầu nó đau quá, mắt nó sưng húp, người nó sao uể oải vậy, chuyện gì đã xảy ra với nó ? Minh Nhật lại ngủ gật cạnh giường nó hixhix….nó thấy ghét hắn quá T_T ! Nó ngồi dậy rút mạnh tay ra khỏi bàn tay hắn làm hắn giật mình tỉnh giấc.

-Em tỉnh rồi à? Em làm anh lo quá! Hix
-Tôi là gì mà anh phải lo? Khuya rồi anh về phòng ngủ đi mai còn đi học.
-Hix…anh xin lỗi…
-Ko sao. Anh về phòng đi, tôi ko muốn nói chuyện nữa.
-Bảo em đừng vậy mà! Em biết anh sợ lắm khi nhìn em nằm li bì trưa giờ không !?
-Anh về mà lo cho bạn gái mình đi T_T!
-Bạn gái nào?
-Chị ấy! Ở Mỹ gì đó, ko phải 2 người sắp được đoàn tụ sao. Đừng đem tôi ra làm trò đùa T_T…Hixhix – Nó thút thít .
-Cô ấy ko phải là bạn gái anh và chưa bao giờ là bạn gái anh… Em hiểu lầm rồi Bảo…
-Tôi ko muốn nghe gì hết. Anh đi đi….T_T

Minh Nhật ko lí giải thêm……..

Hắn ta bất ngờ kéo nó lại gần……..

Nhanh như chớp……..

Đặt lên môi nó một nụ hôn……
Nó như bị điện giật, tay chân đông cứng, nó thấy khó thở quá, tim đập mạnh nữa…… Á…á……first kiss của nó………

-Anh làm gì vậy ? – Nó đỏ mặt đẩy Minh Nhật ra xa .
-Anh…xin lỗi…-Minh Nhật bỏ về phòng với vẻ buồn bã.

Đêm đó hai đứa đều ko ngủ đc. 1st kiss của nó đã bị Minh Nhật cướp mất rồi sao T_T . Nó thấy ghét hắn quá T_T… Huhu… Tại sao hắn ta lại có thể hạnh động một cách nông nỗi thế cơ chứ. 1st kiss của nó, 1st kiss mà nó luôn mơ sẽ được trao cho hoàng từ của mình trong một khung cảnh nên thơ nhất lại ra nông nỗi này sao T_T ? Chớp nhoáng và đầy choáng ngợp… Huhuhu…
Lại thêm một đêm dài đầy ác mộng đến với nó.
***
Kể từ hôm ấy nó ko thèm nói chuyện với Minh Nhật, nó làm

Google PlusTwitter

[10/35] < 1101112>

 

Wap đọc truyện » Truyện teen

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON

XtGem Forum catalog