mặt giận dù trong lòng thì khó chịu lắm. Trường Giang hay tới rước nó đi học, Minh Nhật nhìn theo tức tối.
Lớp 10A1, 15ph đầu giờ, Dung lớp trưởng gỏ bàn bốp bốp.
-Cả lớp chú ý! Cuối tháng này hội học sinh hoàng gia có tổ chức một party mừng Noel. Vé đợt một chỉ bán cho các bạn nam và mấy ông bị bắt buộc mua 1 cặp. Sau đó các ông có nhiệm vụ đi mời một bạn nữ tham gia party cùng mình. Vé đợt hai sẽ bán sau 2 tuần cho mấy girl hõk đc mời hehe. Ai muốn mua đăng kí tui nha!
Cả lớp nhốn nháo lên. Nó thì chẳng có tâm trạng chú ý đến .
-Hõk biết cậu sẽ nhận lời mời của ai đây ha Bảo? – Minh Thy coi bộ hơi thắc mắc.
-Ai là ai chứ - nó hững hờ.
-Thì hai mình hay anh Giang?
-Ơ…tớ chẳng đi với ai cả.
-Hok đc, cậu phải đi! Mình năn nỉ đó.
-Để tớ suy nghĩ =.=”
---
Về đến nhà rồi, hôm nay hơi căng thẳng với bài vỡ trên trường. Nó đóng cửa phòng nằm ạch xuống giường suy nghĩ mông lung. Nó đã nhận đại vé mời party của Trường Giang nhưng sao nó cứ muốn chiếc vé ấy là của một người khác chứ !? Nó sao thế này? “Bực bội quá, đi với ai chả đc”. Nó xoay người, ôi có một hộp quá bé xinh bên cạnh nó nãy giờ nè. Tò mò quá, nó vội mở ra xem, là một chiếc kẹp tóc hình nơ màu hồng xinh xắn. Có thiệp nữa nè, mở ra xem thôi. Sao nó hồi hộp quá à hí hí.
“Xin lỗi Bánh Dâu! Đừng giận và hiểu lầm anh nữa nghen! Đi party cùng anh nha! Kí tên Minh Nhật”.
“Huh ? Của Minh Nhật sao ?”
Tim nó nhảy múa loạn xà ngầu. Nó muốn cười đến toét cả mang tay nhưng cố giả bộ chỉ cười mím mím ^0^. Tự nhiên nó thấy mừng húm dù đang giận hắn nhiều. Mà chết nó lỡ nhận vé của Trường Giang rồi phải làm sao đây T_T…
Suốt mấy tuần liền nó cũng chẳng gặp được Minh Nhật, hắn sắp thi học kì rồi sau đó phải thi chung kết piano nữa chắc hỗm rày hắn vất vả lắm. Sao nó thấy thương thương >” Tối hôm party đó, nó nằm ì trong phòng, vò đầu bức tóc.
-Cốc…cốc…cốc…
-Ai đó?
-Thy nè, cậu xong chưa?
Nó mở cửa, nhỏ Thy há hốc mồm khi thấy nó còn nhếch nhác trong bộ đồ ngủ hoa hòe.
-Sao giờ này cậu chưa chuẩn bị gì vậy? 6h30 rồi
-Tớ ko biết đi cùng ai +_+
-Vậy thi đi cả bọn luôn, chịu chưa, cho cậu khỏi phải nghĩ. Tớ, cậu, anh Quốc , anh Hai với anh Giang ok?
-Ừ vậy đc đó +_+… Đợi tớ tí nha .
-Lẹ đó!
20ph sau, nó xuất hiện. Giống cô bé lọ lem mới đc bà tiên biến thành nàng công chúa @_@ trông nó mới dễ thương làm sao, nó xuống nhà làm ai cũng ngẩn ngơ. Nó còn kẹp cả chiếc nơ mà Minh Nhật tặng nữa. Sao tim hắn bỗng thấy vui vui lạ thường ^^. Cả bọn lên xe đến bữa tiệc. Sau một hồi đôi co giành giật chỗ ngồi thì nó la làng lên và quyết định 2 đứa con gái ngồi giữa, 3 thằng con trai ngồi sau. Nhức đầu với mấy người này !
Nó cầm hai tấm vé đi cái ào vào trong để trốn biệt hai tên ấy. Mệt cả người nó đúng ở một góc khuất ngắm nhìn mọi người đang vui vẽ. Hạ Nhi đang nhảy nhót gì đó trên sân khấu cùng đại long công chúa, chà dẽo quá! Mấy thứ đó nó chịu.
-Xin mới các bạn cho một tràng pháo tay ….bốp…bốp…bốp…. Và sau đây…một tiết mục nữa cũng đến từ lớp 12A3, tiết mục của anh chàng đẹp trai nhất trường…… Xin quý vị chú ý về sân khấu của chúng tôi …… Xin giới thiệu ca sĩ William Minh Nhật với bài hát I’m Your giành tặng cho bạn Đỗ Ngọc Bảo 10A1 ….
Bốp…bốp…bốp…
-Hú….húuuu…..
Đèn ở đâu chiếu vào góc nó đang đứng, tía má ơi, chuyện gì đang xảy ra vậy…. Nó đứng như trời trồng, ko nhìn thấy ai dù mắt mở rất to ….
“…So I won't hesitate no more, no more
It cannot wait I'm sure
There's no need to complicate
Our time is short
This is our fate, I'm yours…”
Minh Nhật bước về phía nó, nắm lấy tay nó, kéo nó lên sân khấu, nó thì tiếp tục làm tượng trên T_T , mà công nhận hắn ta hát hay thật cũng thích chứ bộ ^0^~
Trường Giang nhìn theo buồn hiu T_T trông cũng tội.
“…Well open up your mind and see like me
Open up your plans and damn you're free
Look into your heart and you'll find that the sky is yours
so please don't please don't please don't.
There's no need to complicate
'cause our time is short
This oh this oh this is our fate I'm yours
Oh I'm yours…”
-Hú…..bốp bốp bốp…..
Minh Nhật dắt nó xuống sân khấu tới cạnh bàn buffet, hắn ta gãi đầu hơi ngại .
-Anh hát dỡ hok?
-Cũng tạm - ;))
-Còn giận hok?
Nó mỉm cười lắc đầu.
-Kẹp tóc ai tặng mà đẹp quá!
-Ko biết của ai nữa thôi bỏ xuống.
-Ấy anh giỡn ^^! Ăn gì nha ?
Minh Nhật lấy thức ăn cho hai đứa, nó quay qua quay lại tìm Trường Giang, hix đâu mất tiu rồi T_T “Mình thiệt là…..có quá đáng với anh Ken lắm hok ?”
…
Sau đây là chương trình khiêu vũ, mọi người bắt cặp với nhau nha, điệu Valse mở màn nào… Yà hú…..
-Tại hạ xin mạn phép nhảy với công chúa một bản đc ko ạ?- Minh Nhật làm trò, nó bật cười.
-Nhưng em hok biết nhảy.
-Đi theo anh là đc!
Hehe…khỏi phải nói là nó giẫm phải chân hắn suốt. Mà Minh Nhật thì cứ cương quyết là ko sao để đc nhảy cùng nó… Bao nhiu giận hờn, bực tức của nó tiu biến đâu mất . Chưa bao giờ nó vui như lúc này.
===
Nó hoàn toàn hết giận Minh Nhật rồi, trái lại còn thân thiết hơn. Ngày nào cũng hắn cũng lẽo đẽo theo nó đi học bằng xe buýt, có vài ngày Minh Nhật năn nỉ lắm lắm nó mới chịu để hắn chở đi học. Rồi chủ nhật nọ, Minh Nhật còn dẫn nó đi suối tiên như lời đã hứa. Hắn hí ha hí hửng đòi đi tàu lượn siêu tốc đầu tiên, dè đâu khi chơi hắn la ó quá chời +_+. Xuống tới nơi mắt xanh, mắt đỏ trong khi Bánh Dâu thì tỉnh queo. Nó cười hắn, sao mà cứ như trẻ con ấy nhỉ.
Hai đứa vào tiếp kì lân cung, lần này thì ngược lại, Bánh Dâu sợ chết khiếp ko quan tâm gì hơn là ôm Minh Nhật chặt cứng. Keke…
-Đi thêm lần nữa đi! – Minh Nhật vẻ khoái chí.
-Anh này……-Nó ngượng ngùng giả bộ quay lưng đi :”>…
Hai đứa chơi đủ thứ trò vui ơi là vui. Còn kéo nhau vào cả biển tiên đồng của con nít mà tắm nữa =.=”. Xế chiều, Minh Nhật rủ nó lên đu quay ngồi ngắm cảnh rồi về. Nó đồng ý.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm