sếp.
.
- Chúc quý khách vui vẻ... Úi da !
- Trời, cô làm gì mà vụng về vậy, cô biết bộ đồ của sếp tôi bao nhiêu tiền không ? Quản lí, quản lí đâu...
- Tuấn, thôi đi, không có gì đâu. Cô cứ vào lấy cho tôi ly khác. - Minh Nhật lúi cúi lau vết cà phê đổ trên áo.
- Chị Hoa chị bưng cái này ra bàn 20 hộ em nha, em lỡ tay làm đổ nước lên khách em ngại quá.-Cô phục vụ sợ sệt, ấp úng.
- Uh để chị.
Có vẽ Minh Nhật của chúng ta chững chạc lên nhiều đấy nhỉ ^^. [Đúng là làm sếp có khác keke">. Không còn cái bộ ngốc nghếch, trẻ con như khi xưa nữa. Cô phục vụ làm anh ta hơi nhớ tới Ngọc Bảo, nhớ cái lần anh ta làm bộ bị dầu văng trúng …
“Bảo ơi, giờ này em ở đâu, có vui không, có ai bắt nạt em không ? Anh chưa kịp bảo vệ em mà +_+”
…
- Em hết ca rồi, em xin phép về trước – Cô phục vụ chào mấy chị làm cùng rội vội vã ra về.
…
- Sếp sếp, thấy con bé vụng về kia cũng xinh lắm đó.
- Nãy cà phê bê bết trên áo, tôi có để ý gì đâu.
- Kìa nó đang đi ngoài kia kìa sếp !
- Đi xa cả khúc rồi, có thấy gì nữa đâu. Nhìn dáng hơi quen quen thì phải ? Mà cậu chỉ biết có nhìn gái là giỏi !
***
- Alô, em nghe ạ.
- Chiều nay em có rãnh thi sang dọn dẹp địa chỉ 21B/7 Đinh Tiên Hoàng nha ! Nhà cũng nhỏ nên chủ nhà yêu cầu làm 3 tiếng.
- 21B/7 Đinh Tiên Hoàng, ơ dạ em rãnh chị để em làm cho ! Tháng này em bận học quá nên mới làm tổng được 18 tiếng à, chán ghê không biết có đủ trả tiền nhà không nữa.
- Uh chiều 3h nhớ qua làm nha em !
…
“Một căn nhà nhỏ nhỏ xinh xinh, không có lầu nhưng kiểu kiến trúc khá đẹp…”. Chắc mọi người cũng còn nhớ đây là nhà của Ngọc Bảo đấy chứ ! Cô gái bước lại, bấm chuông kêu vang kính cong.
- Ai đó.
Một giọng nói cất lên từ bên trong căn nhà.
- Tôi là người của công ty giúp việc X ạ !
Cô gái trả lời to để chủ nhà có thể nghe rõ.
- Cửa không khoá, vào đi.
Cô gái bước thật chậm, ngắm nhìn thật kĩ khu vườn
“Wow tuyệt thật” – cô trầm trồ. . .
16.
“Bên trong nhà cũng sạch sẽ, gọn gàng quá, chủ nhà là một người đàn ông đã có vợ con gì chưa mà thuê giúp việc theo giờ ?”
Nhưng sao mới nghe tiếng nói đây mà giờ thì lại chẳng thấy ai ? Cô gái nhíu mày đầy thắc mắc rồi nhìn ngó chung quanh xem xét “hình như anh ta sống có một mình”. Có tiếng nước chảy của vòi hoa sen tí tách vang lên. Cô chắc mẩm, chủ nhà vào tắm rồi.
-Tôi phải làm gì ạ ?
Cô gái hỏi lớn.
- Rửa chén, lau nhà, sau đó lên phòng tôi gom quần áo đi giặt. Bấy nhiêu trước đi.
- Dạ.
…
Người đàn ông bước ra khỏi phòng tắm, tóc anh ta còn ươn ướt bởi những hạt nước li ti. Anh ta tiến đến chiếc bàn ăn và ngồi đấy trông chừng cô gái làm việc như thế nào. Cô nàng thì đang quay lưng về phía anh ta nên chẳng hề biết gì, tiếp tục hì hà hì hục rửa mớ chén đĩa.
“Cái dáng này, gặp ở đâu rồi thì phải ???”
Xoảng…cô gái đánh rơi chiếc đĩa… “Hậu đậu quá >_
- Trời, làm ăn gì mà bê bối vậy ? Cô mới vào nghề à ? Tôi đã nói bên X đưa người có kinh nghiệm dọn dẹp đến cho tôi vậy mà đưa một con bé bất cẩn thế này à. Tôi sẽ báo lại cho bên X.
-Ui da – Cô gái nhăn nhỏ đưa ngón tay trỏ lên suýt xoa…
- Cô có sao không ? Tôi hù tí thôi mà ! – Anh chàng lục lọi tủ y tế lôi ra miếng băng keo cá nhân. – Đây tôi băng cho này. – Anh ta lại gần cô ấy.
“Cái gì thế này ???” – Anh chàng thót tim chết lặng.
- Bảo ?
- Ơ tôi xin lỗi, anh cứ báo lại cho quản lí để trừ lương tôi !
- Bảo, em có phải là Bảo ?
- Bảo nào ạ ? Tôi tên là My My.
- Không, là em mà, là Bánh Dâu của anh đây mà ! Em chưa chết ! Sao em lại làm thế, em có biết anh đau khổ như thế nào trong thời gian qua không ?
- Ơ cái anh này. Tôi đã nói tôi ko phải là Bảo cũng ko phải là Bánh Dâu hay Bánh Nho gì của anh cả. Nếu anh còn như vậy thì tôi sẽ bỏ việc về luôn.
Anh ta nhìn cô gái, anh vỡ òa rồi ngồi bạch xuống ghế thở dài mông lung.
-Tôi xin lỗi,………. vì cô quá giống cô ấy …. Tôi cứ tưởng…- Giọng anh ta chùn xuống.
Hoá ra đây là nhà của Minh Nhật. Sau khi Ngọc Bảo chết, Minh Nhật đã cho tìm căn nhà cũ của cô ấy và mua lại nó. Lúc học đại học cuối tuần nào anh ta cũng thuê người đến dọn dẹp, còn anh ta thì tự tay chăm sóc cây cối trong vườn.
- Cô tên My My à ?
- Ừ
- Nhà tôi cũng có một con mèo tên MyMy
- Thế anh tên gì ?
- Trần Minh Nhật .
- Bộ tôi giống cô gái tên Bảo gì lắm à ?
- Uh… Đưa tay đây tôi băng cho !
My My ngại ngùng chìa tay cho anh ta. Ngày xưa Bánh Dâu cũng bị bỏng chỗ này nè T_T…. Lòng Minh Nhật chợt thắt lại.
- Thôi khỏi lau nhà đi, vô phòng tôi quét dọn rồi gom đồ bấm máy giặt hộ tôi.
- Để tôi lau nhà, ko sao mà !
- Tay thế làm sao mà lau ! Nhanh đi làm việc tôi giao đi.
Minh Nhật gắt lên làm cô gái cuối gầm cuống cuồng chạy vào phòng anh ta.
“Tại sao lại có một người con gái giống Bánh Dâu đến thế?”. Minh Nhật nghĩ rồi lại cứ thầm mong đấy là Bánh Dâu, thầm mong rằng Bánh Dâu chỉ giả vờ chết thôi. Đám tang Bánh Dâu, Minh Nhật cũng đâu được dự. Đúng vậy thì cớ gì anh không thể cho rằng Bánh Dâu còn sống ! Rằng Bánh Dâu chỉ muốn trốn tránh anh ! Nhưng nếu My My thật ko phải là Bánh Dâu thì sao ? Minh Nhật sẽ phải làm gì ? Làm gì khi cứ nhìn My My thì lại thấy nhớ Bánh Dâu da diết. Thì lại thấy đau khổ hơn, dằn vặt hơn.???
“Ông trời ơi làm ơn nói với con My My là Bảo của con đi !... Làm ơn cho Bảo quay về bên con đi…”
Anh ta chợt loé lên một tia hy vọng… My My là Ngọc Bảo !
My My vào phòng Minh Nhật, căn phòng ấm áp và ngăn nắp thật, có gì đâu để dọn dẹp. Trong trí tưởng tượng của cô căn phòng của những người đàn ông độc thân thế này phải rối tung lên như một mớ hỗn độn đấy chứ. My My nghiêng nghiêng chiếc đầu rồi tự xua đi những suy nghĩ vớ vẩn của mình.
Cô nàng chỉ việc lấy mấy quyển sách Minh Nhật đang đọc dở trên giường đánh dấu lại rồi xếp ngay ngắn vào kệ. Quét ít bụi trên bàn làm việc và tủ quần áo, sắp lại
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm