Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Vì anh thật ngốc

mấy bộ hồ sơ, mấy bản thiết kế cho ngay ngắn
"Anh ta làm kiến trúc sư à ?" - My My nghĩ thầm. Bỗng cô nàng thấy một bức ảnh, được lồng khung cẩn thận đặt trên bàn, hơi mờ một tí nhưng cũng đủ để nhìn kĩ được. My My cầm lên xem, dễ thương quá, là Minh Nhật cùng một cô gái, trông thì cũng có vẻ hơi giống My My đấy nhưng xét cho cùng cũng đâu có giống mấy, bức ảnh được hai người chụp trên một chiếc đu quay. My My chắc mẩm đẩy là cô nàng Ngọc Bảo gì gì đó đó của anh chàng chủ nhà rồi . Cô hơi trầm ngâm rồi tiếp tục dọn dẹp.
...
- Tôi xong việc rồi ạ. Anh muốn tôi làm gì nữa ko ?
- Từ nay cuối tuần nào cô cũng đến đây làm nhé ! Tôi sẽ trả lương trực tiếp cho cô khỏi thông qua bên công ty giúp việc. 2 triệu 1 tháng.
"Làm 4 buổi mà tận 2 triệu cơ à, nếu đồng ý thì tổng các việc làm thêm của mình cũng kiếm được kha khá, chi tiêu sẽ thoải mái hơn. Nhưng mà..."
- Hay dể tôi làm nhiều hơn nha, chứ làm có 4 buổi mà tận 2 triệu, tôi ngại quá...
- Ko sao, cô cứ làm, mấy ngày bình thường khi nào cần tôi sẽ gọi. Nếu cô ko thích thì tôi thuê người khác ráng chịu.
- Ko đc...tôi làm !
- ;)) Ok giờ cô về đi, tuần sau đến kí hợp đồng rồi làm.
- Vậy xin phép anh tôi đi trước. Mà anh, hôm trước tôi là người phục vụ làm bẩn quần áo anh đó hihihi..... Cho tôi xin lỗi nhé!
My My nói cùng nụ cười ngượng nghịu…
-Là cô à. Thể nào ! – Minh Nhật hơi trố mắt ngạc nhiên - Vậy mình cũng có duyên hén !
***
16-2

Vậy là kể từ hôm đó Minh Nhật có My My bầu bạn vào mỗi cuối tuần, anh ta cũng vui hơn trước nhiều. Cảm giác như có một nguồn sức sống phát ra từ My My và hòa vào cơ thể anh. Anh ta thích về nhà sớm vào mỗi thứ 7, thích nhìn trộm My My làm việc rồi khi bị bắt quả tang lại giả vờ đang làm gì đó.Trông mà buồn cười phát khiếp.

Hôm nay là một cuối tuần nọ, My My xin được tới cây và cắt cỏ, My My nói thích khu vườn này lắm. Minh Nhật đứng tựa vào cửa ánh nhìn mơ hồ. Chắc lại nhớ về Bánh Dâu.

- Cô biết ko căn nhà này là của bạn gái cũ của tôi đó.
- Vậy à, thế cô ấy đi đâu để lại nó cho anh hả ?
- Ko, sau khi cô ấy rời bỏ tôi, tôi đã tìm nó và mua lại.
- Chắc anh yêu cô ấy lắm !
- Rất yêu là đằng khác, tôi có lỗi với cô ấy nhiều. Chưa kịp làm gì thì cô ấy đã xa tôi…-Minh Nhật hơi nghẹn ngào.
- Cô ấy đi đâu ?
- Về bên kia thế giới ...
- Người chết thì đâu thể sống lại được, anh cũng nên quên cô ấy đi mà yêu một người khác, phải sống vì tương lai chứ !- My My bình thản nói làm Minh Nhật hơi ngạc nhiên. Lần đầu tiên anh thấy một người dửng dưng với chuyện sống chết vậy đó. Thật thú vị.
- 5 năm rồi còn gì, sao tôi vẫn chưa thể quên được, tôi có cảm giác cô ấy vẫn còn đâu đây...+_+. Cô cắt gì vậy ?
Đang đăm chiêu bỗng Minh Nhật quát to.
- Ơ...xin lỗi...tôi mãi nghe anh kể chuyện mà cắt nhầm cành hoa này.
- Trời cô có biết Ngọc Bảo rất thích vườn hoa này ko ? Sao cô vụng về vậy, tránh ra coi...-Minh Nhật vô cùng giận dữ xô ngã My My sang một bên.
- Chỉ là một cành hoa thôi mà, anh làm gì lớn tiếng với tôi vậy ?
- Nhưng đây là hoa Ngọc Bảo đã trồng, nếu biết được ko ai chăm sóc tốt nó cô ấy sẽ buồn lắm, cô hiểu ko ? Cô đúng là đồ vô dụng mà.
.
“What ???”

-Cái gì ? Anh nói tôi vô dụng. Vậy thì người vô dụng ko dám làm việc ở nhà anh nữa, tôi nghĩ từ hôm nay, khỏi lấy lương tháng này. Cô Ngọc Bảo gì đó của anh đã chết rồi, làm ơn tỉnh lại đi. Đừng vì một người ko tồn tại nữa mà làm ảnh hưởng đến những mối quan hệ khác xung quanh anh. Chào anh !

"Cô ta nói gì vậy ? Cô ta dám nói mình như thế à ? Cô ta nghĩ mình là ai chứ ? Tức chết đi được... Cô ta có biết Ngọc Bảo quan trọng với mình đến nhường nào ko mà nói thế ?"
17.

Vài ngày sau đó, Minh Nhật ít nói trở lại hẳn, anh ta còn hay cáu gắt với các nhân viên và ko hề hài lòng với bất kì cái bản vẽ nào. . . Những lời của My My cứ ong ong mãi trong đầu anh, Minh Nhật muốn phát điên nhưng lại cứ không ngừng nghĩ về nó...

"Tức thật, nhưng cô ta nói cũng đúng. Ngọc Bảo chết rồi, chết thật rồi, sao mình cứ mãi sống trong quá khứ. Mình con tương lai, còn gia đình, bạn bè... Mình yêu Bảo nhưng cũng phải lo cho tương lai... Chắc chắn Bảo cũng rất muốn mình hạnh phúc chứ không hề muốn mình cứ ôm mãi mối tình đã chết này đâu. Phải rồi… Cho dù có yêu ai đi nữa thì hình bòng Bảo vẫn sẽ luôn luôn ngự trị một góc trong trái tim này !"

- Cậu Tuấn, cậu đến quán cà phê hôm trước hỏi xin thông tin về cô bé đã làm đỗ cà phê lên áo tôi. Hình như cô ta tên My.
- Dạ... Mà chiều nay sếp có buổi giao lưu với sinh viên trường Kinh Tế đó, lúc 3h30.
- Ừ tôi nhớ rồi
.
5h...tại đại học Kinh Tế... Minh Nhật ra về với biết bao ánh mắt ngưỡng mộ của các nữ sinh viên. Từ xưa đến giờ vẫn thế, vẫn luôn hot như cồn, vẫn luôn là tâm điểm của bao sự chú ý... Riết Minh Nhật cũng thấy nhàm chán, muốn mình bớt hotboy tí mà không đc [ ôi mẹ ơi =)) ">.

"Ụa ai giống My My vậy ta ?"

-My My - Minh Nhật vội lại gần bóng dáng đang thấp thoáng ấy
-Ơ...sao lại kêu tôi.
- Em học ở đây hả ?
- Chứ ở đâu.
- Hihi cho anh xin lỗi chuyện hôm trước nha !
- Có gì đâu phải xin lỗi tôi. Ngọc Bảo của anh mới là nhất cơ mà !
- Hihi sau những lời của em thì anh có giận thiệt, nhưng mà suy đi nghĩ lại thì.....cũng đúng.
- Biết vậy là tốt tôi xin phép đi trước.
- Này My My đợi anh với.

Minh Nhật đuổi theo, ngoài kia cũng có một chàng trai khác đang đợi My My. Cô mừng rỡ khi thấy chàng trai ấy. Minh Nhật liền níu tay cô.

- Xin lỗi anh, hôm nay bé My có hẹn với tôi. Anh cứ về trước lát tôi đưa cô ấy về.
Anh chàng ngồi trên xe máy mắt chữ A mồm chữ O chưa biết chuyện gì đang xảy ra thì Minh Nhật đã lôi My My đi cả khúc.
-Này anh làm cái gì vậy ? Buông tôi ra ...
-Khi nào em chịu nhận lời xin lỗi của anh thì anh mới cho em về.
-Vậy tôi nhận đc chưa, bỏ tay tôi ra nào ...
-Ko thật lòng, tiếp tục đi với anh !
-Ơ cái anh này >" Minh Nhật kéo My My lên ô tô rồi fóng đi cái vèo.
-Alô

Google PlusTwitter

[20/35] < 1202122>

 

Wap đọc truyện » Truyện teen

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON

XtGem Forum catalog