
Không sợ làm em hư
Tác giả : Thạch Tú
Giới thiệu :
Trước khi anh theo đuổi cô, cái bộ dạng kiêu ngạo đó, đánh chết cô cũng không cho theo đuổi;
Khi cô bị theo đuổi thì, trong lòng cô bất đắc dĩ nghĩ, anh ta cũng cưng chìu hơi quá thôi.
Bình sinh Doãn Trạch Vũ chán ghét nhất là tiếp xúc với đám đông, tiếc là một cuộc tai nạn xe,
Thiên chi kiêu tử anh, tạm thời trở thành nhân sĩ tàn tật đi lại bất tiện. Cái này thôi,
Còn bị tiểu y tá không có mắt, giương oai cưỡi đến trên đầu của anh, nếu cô ấy dám chọc anh,
Vậy anh không đòi lại được không phải là quá thiệt thòi sao. Cứ như vậy tiểu y tá Đường Gia Nghê,
Không chỉ trở thành tiểu y tá bên người Doãn đại tổng giám đốc, còn bị xách đưa đến khu nhà cao cấp làm nữ giúp việc của anh.
Người đàn ông Doãn Trạch Vũ này không chỉ kiêu ngạo còn rất bắt bẻ, rõ ràng cố ý đối địch với cô,
Người sống rất êm đẹp, ở trước mặt của cô, trở thành người tàn tật cơm tới há mồm nước rót tận tay không nói,
Lại còn ác liệt mà nói, cô rất hợp với khẩu vị của anh, có muốn làm người phụ nữ của anh hay không!
Đường Gia Nghê nghĩ thầm, cho dù cô điên rồi, cũng tuyệt đối không thể nào làm người phụ nữ của người con trai bá đạo này,
Chẳng qua là dường như ông trời không muốn thấy cô như thế, biết rõ cô một lòng muốn làm hiền thê lương mẫu,
Lại để cho cô động lòng với người đàn ông Doãn Trạch Vũ này, còn lớn mật hơn cùng anh ta lăn tình một đêm,
Cuối cùng còn ngốc đến cùng anh có bí mật tình. Nhưng không muốn biết,
Cô cũng ngoan ngoãn làm tình nhân bí mật rồi, người đàn ông này lại da mặt dày chạy đi gặp người nhà của cô,
Lại ở trước mặt mọi người cùng cô anh anh em em, sau cùng còn cưng chiều hỏi cô, chúng ta kết hôn được không?
Ánh mắt ở bên trong phòng từng chút từng chút mở ratia sáng yếu ớt, kèm với mí mắt dùng sức mở ra mà bị nhè nhẹ đau đớn, từng cáiđồ vật bên trong phòng rơi vào tầm mắt, trần nhà trắng như tuyết, tường trắngnhư tuyết, rèm cửa sổ trắng như tuyết...
Cuối cùng ánh mắt cũng dừng ở trên khuôn mặt hoảng hốtlo sợ của một tiểu y tá, một cơn đau nhức giống như xé rách chui vào tủy não củaanh, rốt cuộc ngửi được mùi nước sát trùng ghê tởm này trong không khí.
“A!” Đau đớn kịch liệt làm Doãn Trạch Vũ nằm ở trêngiường, từ trạng thái hỗn độn trước đó lập tức kéo trở lại thực tại.
Từ bài trí cùng hoàn cảnh yên tĩnh bên trong phòng bệnhxem ra, đây là phòng Vip của bệnh viện, từng cơn cảm giác đau đớn khiến Doãn TrạchVũ chuyển sự chú ý qua chân quấn băng gạc treo ở trước mắt mình, anh khẽ cắnmôi, hai tay ôm đầu, ngón tay đụng đến một góc trên trán, anh mới biết được đầucủa mình quấn một băng gạc vải!
Khẽ rên rỉ một tiếng, anh nhắm hai mắt lại, chỉ cósuy tưởng mới có thể để cho anh làm rõ tất cả ý nghĩ.
Trời mưa, tai nạn xe cộ... Cuối cùng anh nghĩ tới,trên đường về nhà, một chiếc ô tô vọt tới xe của anh, cả người anh mang theo xelăn xuống đồi, về phần vì sao anh có thể may mắn được cứu, anh hoàn toàn khôngbiết gì cả.
Nhưng anh nhớ rất rõ, cái khuôn mặt trong chiếc ô tôtăng tốc xông tới phía của anh, là hung hăng dữ tợn muốn đưa anh vào chỗ chết,tuyệt đối là không có ý tốt.
“Đây là nơi nào?”
Doãn Trạch Vũ vùng vẫy ngồi dậy, bởi vì động tác quálớn, vết thương trên người dường như là nứt ra, không thể chịu đựng được loạiđau đớn bứt rứt này, anh vươn tay nhấc lên cốc nước bên cạnh nện vào cửa, ly thủytinh liền vỡ đầy trên đất, tiểu y tá sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, trong khoảngthời gian ngắn không biết phải làm sao, khiến Doãn Trạch Vũ càng tức giận hơn.
“Cút...” Khuôn mặt u ám, anh biết mình giờ phút nàynhếch nhác, nhưng phản ứng của tiểu y tá càng khiến anh bực mình hơn, so với mộtngười chướng mắt tồn tại trước mặt, anh càng muốn một mình mình yên tĩnh hơn.
“Bảo cô cút! Điếc sao?”
“Oa...” Tiểu y tá khóc lóc chạy ra cửa, khi rời khỏivẫn không quên đóng cửa, mà anh thì co ro ở trên giường trầm ngâm suy tư.
Mặc dù là một đầu đeo băng gạc, nhưng không ảnh hưởngchút nào đến diện mạo lạnh lùng của anh, phát họa rõ ràng đường cong lập thểngũ quan, mặc dù bởi vì phẫu thuật khiến cho sắc mặt có vẻ hơi tái nhợt, nhưngkhóe miệng này như ẩn như hiện quét một nụ cười, làm cho người ta vĩnh viễnđoán không ra ý nghĩ thực sự của anh.
Anh thân là tổng giám đốc tập đoàn Vũ Trụ, đích thựclà dựa vào một phong cách hành sự làm cho người ta đoán không ra, dẫn dắt cả tậpđoàn nhảy một cái trở thành ngành nghề đầu rồng, anh chỉ là luôn phát huy lời dạycủa cha đối với anh, nắm giữ cuộc sống của chính mình. Cá lớn nuốt cá bé, đặcbiệt là ở trong cạnh tranh thương nghiệp, ở trong ngành nghề anh là người thủđoạn cay độc, cho nên sau lưng tồn tại không ít kẻ địch.
Mặc dù tình trạng bị người hãm hại thường xuyên xảyra như vậy, nhưng tính cảnh giác của anh rất cao, vẫn là lần đầu để cho ngườita đạt được. Đương nhiên, chẳng qua là lúc này để cho anh chịu chút nổi khổ dathịt, mạng sống không lo, nhưng cũng đủ trở thành một lỗ hỏng trong cuộc đời củaanh, cha quất roi dạy bảo anh, hiện tại tình hình này của anh...
Trước tiên anh phải liên lạc với cha, nhưng ngoại trừthân thể nằm ở trên giường không thể động đậy, anh còn phát hiện trong phòng bệnhkhông có bất kỳ phương tiện truyền tin nào liên lạc với bên ngoài...
“Chết tiệt! Bệnh viện rác rưởi gì đây?” Anh cúi đầuthầm mắng một câu, nhìn xung quanh phòng bệnh vắng lặng, tầm mắt của anh dời đếnrèm cửa sổ tung bay, ánh nắng chiếu vào trái lại khiến người ta cảm thấy có sự ấmáp xa không thể chạm.
Cửa phòng bệnh “xôn xao” một tiếng bị đẩy ra, cùng cửasổ đối lưu gió thổi bay rèm cửa, phát ra tiếng vang vi vu, ánh nắng cũng càngchói mắt hơn.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm