hoặc có súng, mà Chase thì thiên về khả năng gã này có súng hơn.
Chẳng kịp có thời thời gian lấy súng của mình, Chase đẩy Zeke ngã xuống và chọn cách giải thoát duy nhất. Cũng chẳng phải phương án mà anh đặc biệt thích lắm. Khi anh vừa nhảy ra khỏi cầu, một cơn đau nóng cháy bùng xuyên qua vai và viên đạn ghim vào anh bỏng rát trước khi anh đập xuống mặt nước.
“Mẹ, con đang đứng đây trên người chỉ có mỗi khăn tắm và không muốn thảo luận về đời sống tình dục của con với mẹ đâu!” Nắm tay Lacy Maguire trên chiếc ống nghe màu tía siết chặt hơn. Sao mình lại nhấc máy cơ chứ? Lẽ ra nàng vẫn có thể ngâm mình trong bồn nước đầy bọt hương hoa nhài đến tận cằm, nhấn chìm mọi sự khó chịu, theo dõi cảnh nàng tiên cá nhìn trộm hoàng tử Eric từ màn hình DVD trên bồn tắm có phải hơn không.
“Chúng ta có thảo luận về đời sống tình dục của con đâu. Con làm gì mà có đời sống tình dục chứ,” mẹ nàng bảo, giọng bà nửa khôi hài nửa châm chọc.
“Con sẽ chẳng nói về chuyện này.” Lacy liếc mắt sang màn hình phẳng sáu mươi inch trước giờ thành phương tiện giải trí cho chú mèo cưng. Trong khi TV vẫn ở chế độ câm, một cô phóng viên đưa tin đứng trước đồn cảnh sát địa phương và một tấm ảnh của một người đàn ông, gương mặt chẳng lấy gì vui vẻ cho lắm, choán hết nửa màn hình. Dòng chữ Có vũ khí và Rất nguy hiểm? xuất hiện bên dưới tấm ảnh ấy. Lacy vừa định bật tiếng lên thì nghe tiếng chó sủa róng riết ngoài sân sau.
“Chẳng bình thường gì cả!” mẹ nàng chưa chịu buông đề tài.
Nói chuyện về sex với mẹ cũng chẳng có bình thường gì đâu. “Con mới nhận tấm bưu thiếp từ Mimi.” Lacy thử đổi chiều câu chuyện. Đoạn nhét khăn tắm cao hơn quanh ngực, nàng nhìn qua cửa sổ nhìn ra trời tháng Hai u ám. Dàn âm thanh trong nhà đang phát bản “Tuần lộc đè lên người bà.”
Dí mũi vào cửa kính lạnh cóng, nàng phát hiện chú chó xù lai chó săn nhà mình đang chạy vòng vòng quanh nhà kho. “Mẹ ơi, con Fabio đang chạy nháo nhào ngoài sân sau. Con phải ra xem nó đang đuổi con gì đây. Có thể là một con chồn hoang bị dại mất.”
“Chắc lại mèo hoang thôi. Mà này, con không thể rước thêm con nào nữa đâu nhé. Con biết người ta nói sao về phụ nữ nuôi quá ba con mèo rồi chứ gì?”
“Họ nói gì cơ?” Lacy mừng húm vì đề tài câu chuyện thay đổi. Giật thử cánh cửa, nàng lầm bầm vì then khóa chết bị cài còn chìa khóa thì lại để trong ví. Quỳ hai tay hai chân xuống đất, nàng vỗ vỗ mở cánh cửa nhỏ dành cho chó. “Fabio, vào đây nào.”
Giọng nói the thé của mẹ nàng vang cả trong ống nghe. “Bất cứ cô nào nuôi quá ba con mèo đều mang phận gái già. Cái chuyện con đặt tên cho con chó xù lai ấy là ‘Fabio’ là bằng chứng cho thấy con cần đàn ông trong đời đấy.”
“Con chẳng thể nào là gái già được. Con ly dị mà.” Giống như mẹ thôi. Giống như con đã thề ấy, nhất định không bao giờ bỏ chồng. Lacy âm thầm bấm nút xóa suy nghĩ ấy ra khỏi đầu và chui đầu qua cửa dành cho chó. Một cơn gió lạnh mang theo mùi mưa thổi bạt tóc vào mắt nàng. “Fabio, về với mẹ đi con!” Chú chó, cùng cặp sừng tuần lộc sũng nước đeo trên đầu, liếc nhoắng qua Lacy nhưng lại tiếp tục vừa tru lên vừa chạy quanh. Dù nó có tìm thấy gì đi nữa, vẻ tự hào âm vang trong tiếng sủa của nó.
Lacy lại áp sát ống nghe vào tai vừa kịp nghe mẹ nàng bảo, “Dĩ nhiên là mẹ nhớ. Thế con tưởng sao mẹ lại gọi cho con nào? Mẹ biết nghĩ đến ngày kỷ niệm đám cưới là đau khổ thế nào mà.”
Lacy bắt đầu dội lại, ước gì mình có thể quay ngược thời gian. Nếu là năm phút trước nàng sẽ không bao giờ nhấc máy trả lời cái cuộc gọi chết tiệt này. Nếu là năm ngày trước nàng đã không bao giờ nhận lời mời chụp ảnh lên bưu thiếp Giáng sinh cho tạp chí Pet Magazine Group. Còn nếu là năm năm trước nàng sẽ không đời nào lấy Peter làm chồng.
Rốt cuộc nàng cũng rút đầu khỏi cửa chó và ngã ngồi xuống nền gỗ cứng lạnh cóng trên phần mông trần của nàng. “Mẹ, hay để con gọi lại sau nnhé?” Có lẽ là, sau khoảng hai ba năm nữa nhé, mẹ?
Mẹ nàng vẫn thao thao bất tuyệt. “Thường mẹ mất cả tháng mới lấy lại cân bằng. Mà tốt nhất là…”
“Vậy với sáu lần kỷ niệm ngày cũ, vị chi là mẹ buồn cả nửa năm. Sao lại phải thế, chừng ấy vừa đủ thời gian cho mẹ săn lùng nạn nhân kế tiếp. Ý con là kiếm chồng khác đấy ạ.” Lacy cau mày, nàng biết lời ấy sẽ mang lại phải ứng dội. Cái “kỷ lục ly dị” của mẹ nàng đã được dán đầy mác đề tài nhạy cảm. Nhưng mà đời sống không tình dục của nàng cũng thế thôi.
"Đừng giở thói đành hanh với mẹ nha Lace! Nhạc Giáng sinh đấy à? Phải con đang chụp ảnh Giáng sinh cho tạp chí không? Đám phó nháy có lập dị không? Đừng nói năm nay con lại không có cây thông Noel nữa nhé. Sao con chẳng thể nào làm gì đó cho bình thường được nhỉ? Con gái của Martha làm cho siêu thị Wal-Mart mà vẫn có cuộc sống tình dục đấy nhé.”
“Để mai con sửa lại đơn xin việc, mẹ ạ. Sex là một phúc lợi hay ho mà công ty cần có.” Lacy liếc xuống hành lang nơi sự phản chiếu từ ánh đèn màu của cây thông Noel nhảy múa trên tường. Đấy là điểm tựa tinh thần. Và nhạc và nến, ôi… làm nàng thấy phấn chấn. “Thế gặp ai mẹ cũng hỏi chuyện sex của người ta à?”
“Đâu có! Tình cờ con bé ấy vừa có bầu thôi.” Tiếng mẹ nàng lẫn với một loạt tràng sủa tới-xem-tôi-bắt-được-gì-này rối rít khác.
“Mẹ này, Fabio cần con. Con phải đi đây. Hôn mẹ nhé. Chụt chụt.” Nàng nhái lại giọng mẹ mình.
“Đừng có mà gác máy với mẹ nha Lace! Mẹ không phải…”
Nàng cúp máy, mẹ giận cũng đành chịu. Bà Karina Callahan, mẹ một con, sáu lần ly dị và còn tiếp nữa, luôn coi việc cúp máy cắt ngang cuộc gọi là tội ác ở cấp độ liên bang. Mẹ nàng đã bỏ vài ông chồng cũng chỉ vì thế. Chẳng ngờ gì nữa, sau này Lacy thể nào cũng trả giá cho tội ác này, nhưng giờ đây nàng đang có một tình huống với chú chó, hai mông trần của nàng lại đang truyền hơi lạnh lên khắp cơ thể, và hôm nay là ngày kỷ niệm ngày cưới lần thứ năm của nàng. Hay đúng hơn lẽ ra là đã thế, nếu mười tám tháng trước Peter đã không quyết định chơi trò đè cô nàng thư
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm