sợ quặn thắt ruột gan Lacy . Chính xác là hắn đang nghĩ gì? Mỗi khi hắn nhúc nhích, chiếc còng số tám lại kêu leng keng.
“Hôm nay là ngày gì?” Hắn huých nàng đi sâu xống hành lang. Khi nàng không trả lời, hắn bóp nhẹ tay nàng. “Nhìn tôi đây này. Tôi sẽ không làm hại cô. Tôi cần cô giúp. Bình tĩnh nào. Nói chuyện với tôi đi rồi cô sẽ thấy tôi không phải kẻ xấu. Hôm nay là ngày gì?”
Nàng liếc nhìn lên, đầu óc quay cuồng suy tính. “Ý anh là gì?”
Hắn đẩy cửa phòng làm việc mở ra, thò đầu vào rồi giục nàng đi tiếp. “Nghe mẹ cô nói rằng cô trầm cảm là do ngày hôm nay. Tôi đoán là có lẽ đấy là ngày…”
“Không phải là chuyện của anh!” Không đời nào nàng lại nói chuyện với hắn về đời tư của mình. Không đời nào nàng sẽ để cho hắn giết nàng - để rồi xác mình được tìm thấy cứng đờ, khoác cái áo thun ly dị, tuyệt vọng và dễ thương này
Hắn ta nhún vai. “Thế có phải là ngày sinh nhật cô không? Hôm nay cô tròn ba mươi chứ gì?”
Ba mươi á? Đầu Lacy giật lên. “Trông tôi mà giống ba mươi hử?”
“Đâu có. Tôi… tôi…” Hắn ta liếc xuống hành lang
Niềm thôi thúc muốn kháng cự một cách bỉ ổi chiếm lĩnh nàng. Với tay ra sau, nàng giật con cá biết hát trên tường và vung lên. Lừa lúc tên này mất cảnh giác, nàng vụt mạnh vào đầu hắn.
Hắn khuỵu xuống đúng lúc con cá véo von, “Hãy đem tôi xuống sông…”
Nắm chặt cái chủy thủ khí trong tay, nàng phóng dọc hành lang. Nàng chạy băng qua chiếc đồng hồ quả lắc, qua ghế mát – xa, suýt chút nữa chạm tay vào nắm cửa thì hắn túm được áo nàng . Nàng cố thêm được hai bước nữa, nhưng rồi lại bật ngược tông vào hắn như sợi dây cao su bị kéo căng. Không chịu thua dễ dàng, nàng bất ngờ đổi hướng quay người đấm đá túi bụi bằng hết sức bình sinh của mình.
“Giờ đi đâu nữa đây?” Bruno hỏi.
Zeke đăm đăm nhìn khung cảnh ngoài kính chắn gió của chiếc Chevy và ấn nắm đấm lên đùi cho đến khi đau nhói. Suốt hai nươi năm hắn lao tâm khổ tứ phục vụ trong ngành cảnh sát. Hắn ăn kẹo đồng hai lần, bị đâm bằng dao một lần, vợ con bỏ hắn vì hắn chỉ chăm chăm lo cho công việc. Và bây giờ người ta muốn tặng hắn một chiếc đồng hồ vàng cùng khoản tiền hưu nhảm nhí.
“Về chỗ đỗ của xe tao đi.”
Suốt năm năm qua, Zeke đã gom góp lưng vốn kha khá cho quỹ tiền hưu. Hai tháng trước, khi đồng sự sau cùng của hắn đã về vườn thật êm thấm, Zeke đã lo lắng về việc tuyển đồng sự cho mình. Nhưng thiên hạ đồn rằng, Kelly chỉ là một tay điên khùng cảm tử, người cả đời đã vào sinh ta tử, chỉ thích lao đầu vào chỗ chết. Zeke tưởng chọn Chase Kelly làm đồng sự là một chiêu dễ dàng. Nếu không qua mặt được anh ta, thì hắn chỉ việc hối lộ, mua đứt Chase là xong.
“Chúng ta sẽ phải làm gì nếu hắn tố cáo chúng ta đây?” Giọng Bruno mệt mỏi hơn là sợ sệt.
“Để lao lo vụ đó. Người ta nghĩ hắn là cảnh sát biến chất từ lâu rồi.” Zeke đấm mạnh bảng điều khiển. Chuyện thiên hạ đồn về Kelly là sai tuốt tuột. Rõ là tay này có vẻ muốn chết thật, nhưng hình như có bùa hắc ám nào đó giúp anh ta sống nhơn nhơn. Cứ sau mỗi lần lao đầu vào một mối nguy hiểm ngu xuẩn nào đó, anh ta vênh vênh thoát hiểm. Còn cứ khi nào Zeke gợi ý kiếm thêm chút đỉnh, Kelly lại gạt ngay đi như thể hắn chỉ nói giỡn. Thằng này chẳng có tư chất ăn hối lộ gì cả. Zeke biết vậy, nhưng lại đi tin lời những kẻ không biết điều ấy.
“Khốn nạn!” Zeke văng tục. “Tao đâu muốn ra cơ sự này. Đáng lẽ hắn phải chết. Đáng lẽ tao phải biết chắc là hắn chết rồi. Đáng lẽ tao phải biết chắc là hắn chết rồi hay chưa! Có thể giờ này hắn đang chạy trốn đâu đó mà câu giờ. Hắn bị bắn cơ mà, chó má thật! Quanh đây chỉ có khoảng mười lăm nóc nhà cho hắn trốn là cùng. Tao sẽ đến gõ cửa từng nhà trong vùng cho xem.” Zeke bẻ khớp tay rôm rốp để giải tỏa căng thẳng. “Mày sẽ phải quay lại đây, lùng sục khu này cho tới khi…”
“Chắc hắn chết rồi đấy.” Bruno nổ máy xe rồi gài số “Với lại, sáu giờ chiều nay tôi phải ra sàn nhảy. Đã hẹn cô bồ…”
Zeke giật súng khỏi bao, dí vào giữa hai mắt Bruno. “Tao bảo gì, mày làm nấy. Nếu mày làm hỏng việc của tao, mày sẽ chết không nhắm mắt cho xem.”
Bruno đạp mạnh chân phanh. Chiếc xe giật nảy. Ngón tay Zeke trượt đi.
Khẩu súng cướp cò.
**********************
Lacy vụt con cá tới tấp, hết sang trái lại sang phải. Anh ta có né nhưng không đánh lại. Tận sâu trong tâm trí, nàng chợt nhớ anh ta có súng, còn vũ khí cuả nàng là con cá này đây.
Ý nghĩ đó khiến nàng chỉ khao khát vùng bỏ chạy. Nàng quay ngoắt người, định lao ra cửa, nhưng bàn chân trần vấp phải khăn lông trên nền nhà. Chẳng có nơi bám, chân nàng trượt dài, nàng té đập đầu vào mép rương mình dùng là bàn nước. Cú ngã quá mạnh khiến bàn tay đang nắm chặt thủy ngư khí bị nới ra và món vũ khí văng ken két ra xa.
Tiếng anh ta vang bên tai nàng . “Trời đất! Cô không sao chứ?”
Anh ta nhẹ nhàng lăn nàng ngửa ra. Đầu nàng nhức nhối. Con cá lại véo von. “Đưa tôi xuống bờ sông…” Lời hát “Em chớ có khóc. Em chớ có mếu máo…” váng lên khắp nhà. Nàng nhắm mắt khi những ca từ lẫn lộn vào nhau. Nàng sẽ không khóc. Cũng không muốn xuống sông. Nhưng nàng có thể mếu máo thật hung ngay bây giờ
Mấy ngón tay đàn ông lần trên trán nàng. Có tiếng gừ gừ khe khẽ sát bên tai nàng rồi đến mấy cọng râu mèo cọ vào má nàng.
“Lacy? Cô có sao không vậy?” Giọng anh ta hào hển và lo lắng.
Nàng mở mắt rồi kéo gấu áo xuống. Chú mèo mướp Leonardo quấn quýt một bên người nàng, trong khi bên kia là kẻ bắt cóc đang lo âu cúi xuống nhìn chăm chú. Anh ta ghé mặt gần đến nỗi hơi thở nồng ấm của anh mơn man má nàng, và một phần ảo tưởng nào đấy trong trí óc cùng quẫn của nàng ghi nhận lại đôi mắt màu xanh lục bảo cùng một màu sống động giống hệt mắt Leonardo. Cái sắc xanh sống động ấy dường như đang ôm ấp vỗ về nàng thật dịu dàng hệt như những ngón tay đang vuốt tóc nàng.
“Da không bị rách nhưng thể nào đầu cũng sưng to như trứng ngỗng cho xem. Để tôi đi lấy nước đá.” Anh ta
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm