/>
Anh lại nâng cằm cô lên, nhìn vào mắt cô, dõng dạc.“Nhưng em lại khiến tim anh rung động.”
“Hả?” Nước mắt sắp trào ra nhưng vì những lời này củaanh mà chảy ngược trở lại.
“Anh rất ít khi nổi cáu nhưng em lại có thể khiếnanh phát điên.”
Khóe môi run run, cô bất mãn nói. “Đừng có đổ thừacho tôi, do anh khó tính mà.”
Tư Đồ Trác làm như không nghe cô nói, anh nói tiếp.
“Anh cũng rất ít khi ăn hiếp người khác nhưng mỗi lầnnhìn thấy em, anh lại muốn ăn hiếp em.”
“Tôi cũng muốn hỏi anh, tôi chọc anh hồi nào mà anhcứ ăn hiếp tôi hoài vậy?”
Không trả lời câu hỏi của cô, anh nói tiếp. “Trướcđây có một ngày, anh nói em quên chuyện xảy ra ngày hôm đó, em còn nhớ không?”
“Nhớ rất rõ.” Cô sốt ruột nói. “Tôi rất biết nghe lời,quên sạch sẽ, không thù dai.”
Anh thở dài. “Nhưng anh không quên được.”
“Hả? Tại sao vậy?” Cô tò mò.
“Bởi vì anh không muốn quên.” Anh mỉm cười. “Quên rồisẽ thấy rất luyến tiếc.”
“Hả?” Cô ngây người vì chưa bao giờ nhìn thấy anh cườihiền lành đến vậy.
“Nhưng điều quan trọng nhất là, càng ngày anh càngnhận ra hình như anh thích em.” Anh nói ra câu trả lời.
“Cái gì?” Cô mở to mắt, nước mắt đã hoàn toàn biến mất,chỉ còn trong mắt là sự kinh ngạc.
Mới vừa nãy còn nói cô này nọ, bây giờ lại nói thíchcô, cậu chủ chắc chắn bị điên rồi, cũng có thể bị mắc bệnh mộng du.
Mộng du?
Đúng rồi, cậu chủ đang bị mộng du, nếu không sao cóthể nói thích cô trong khi bình thường rất hay ăn hiếp cô.
Nhưng nếu cậu chủ thực sự bị mộng du thì chẳng phảiđây là cơ hội của cô sao?
Cô liếc mắt qua lại, sau đó len lén đưa tay lên véohai má của anh.
“Đau không?” Nhìn khuôn mặt đẹp trai, cô cười toetoét, hết véo má đến xoa nắn, cốt để trả thù.
“Đau.” Tư Đồ Triết không phản kháng, để mặc cô véomá anh.
“Anh tỉnh chưa?”
“Anh đang rất tỉnh táo.”
“Đùa hả, nếu anh tỉnh táo thì đã không nói thíchtôi.” Cô nói chắc như đinh.
Hóa ra người bị mông du không phải quản gia Trần màlà cậu chủ. Đây cũng là lần đầu tiên cô nhìn thấy người bị mộng du.
Không ngờ cậu chủ không cười không nói lạnh lùngnghiêm túc lại mắc bệnh mộng du, nếu cô đi rao khắp nơi chắc người ta sẽ cười ầmĩ.
Tư Đồ Trác nhíu mày nhìn hành động trả thù của cô,nhếch môi cười. “Em đang trả thù anh phải không?”
Không ngờ người bình thường giỏi chịu đựng như côcũng thù dai, có cơ hội là trả thù ngay.
“Đúng vậy, tôi đang trả thù vì anh luôn ăn hiếptôi.” Cô cười đắc ý.
“Anh ăn hiếp em vì em rất dễ thương.”
Bởi vì cô rất dễ thương nên tim anh mới xao động, vìthế anh mới ăn hiếp cô để che giấu tình cảm trong tim.
“Anh lừa tôi hả, anh vừa mới chê ngoại hình của tôibình thường mà.” Cô cảm thấy kỳ cục, buồn bực nhìn anh. “Kỳ cục quá, không phảianh bị mộng du hả? Sao có thể nói chuyện với tôi?”
“Bởi vì anh không có bị mộng du.”
“Gì?” Cô sợ hãi dừng mọi động tác.
“Trả thù xong rồi chứ? Còn muốn véo má anh nữakhông?” Ngay sau đó đến lượt anh vuốt ve má cô, ánh mắt sáng lên nhìn cô nồngnàn.
“Á!” Cô giật mình khi nhìn thấy ánh mắt đó của anh,vội lùi lại.
“Em là người may mắn, nếu trước đây em làm như vậy vớianh, anh sẽ khiến em chết đi sống lại nhưng bây giờ, anh sẽ trừng phạt bằngcách hôn em.”
“Hôn hả? Làm gì vậy?” Đầu óc Tiêu Tung Thục rối loạn.
“Ừm. Hôn em cũng để chứng minh anh thực sự yêu em.”Nói xong, anh vươn tay ra kéo cô đang hoảng loạn vào lòng, sau đó không để cô kịpphản ứng, anh cúi đầu dán miệng lên môi cô.
“Ưm…” Cô mở to mắt trước hành động bất ngờ của anh,không ngừng giãy dụa nhưng bị kẹp trong cánh tay rắn chắc không thể nhúc nhích.
Ở trong lòng anh, bị anh hôn cuồng nhiệt, cô sợ đếnmức mất cảm giác phản kháng, chỉ có thể mở to mắt nhìn vào đôi mắt dịu dàng nhưmặt nước hồ của anh.
“Răng cửa của em choáng chỗ quá nhưng môi em thật mềmmại và ngọt ngào giống như đang ăn trái cây.”
Dường như hôn thôi không đủ, anh há to miệng nhấpnháp cả miệng cô.
Sau khi mút bờ môi ngọt ngào chán chê, anh từ từ đưalưỡi vào trong khoang miệng ẩm ướt, quấn lấy đầu lưỡi run rẩy, làm cô sung sướng.
Tiêu Tung Thục chưa từng hôn ai ngay lập tức cảm thấynhư bản thân đã mất hết tự chủ, để anh muốn làm gì thì làm, cướp cả lý trí vàhơi thở của mình, cướp luôn cả trái tim cô, cả người nóng bừng, nụ hôn càng dàithêm. Từng giờ phút trôi qua, cô cảm thấy khó thở, bắt đầu giãy dụa. Khi thấycô đòi vùng ra, anh mới dứt khỏi môi cô.
“Anh đã chứng minh anh không phải thích em mà anhyêu em mất rồi.” Áp trán mình lên trán cô, anh cười nhẹ, nói giọng khàn khàn, từngtiếng một đê mê gợi cảm làm tai cô run rẩy.
Tiêu Tung Thục vội hít thở ô xi, không có thời giannghe anh nói.
Lý trí dần khôi phục lại, cô nhận ra anh vừa làmchuyện gì với mình, bắt đầu giãy dụa nhưng anh không cho cô chạy trốn.
Anh cúi đầu hôn cô thật lâu, thật sâu, thật dịudàng, khiến cô quên cả đất trời.
Anh cứ hôn, cô cứ giãy dụa, và những nụ hôn càng trởnên cuồng nhiệt, cơ thể nhỏ bé lả dần cho đến khi kiệt sức, ngồi ngoan ngoãn.
Cô không thể tin được.
Không thể nào tin được cậu chủ lại hôn cô.
Và cô càng không dám tin rằng cô không hề phảnkháng, ngoan ngoãn để anh hôn một, hai, ba, bốn… vô số lần.
Trời ơi! Chuyện này là sao? Rõ ràng ngày hôm qua vẫncòn bình thường, tại sao chỉ qua có một đêm, cuộc sống của cô đã bị đảo lộnhoàn toàn.
Mới tối qua, cô nói mình đã có chồng sắp cưới khôngthể làm chuyện không trong sáng với người đàn ông khác, bây giờ làm sao cô dámnhìn mặt những người khác nữa đây?
Mặc dù cô bị ép hôn nhưng trong lòng cô không ghét bịhôn.
“Òa! Mình không phải là người, mình
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm