XtGem Forum catalog
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Osin của anh

không có đạo đức,phẩm chất, mình là một cô gái dâm đãng.” Tiêu Tung Thục đỏ mặt, tự mắng chửichính mình.

Nhưng dù cô có xấu hổ đến như thế nào thì cảm giáclâng lâng bay bổng không thể nào tan biến, trong đầu cô lúc nào cũng là hình ảnhTư Đồ Trác ôm chặt cô, cuồng nhiệt hôn cô và nhìn cô bằng ánh mắt như mặt nướchồ.

Mặt lại đỏ bừng, Tiêu Tung Thục đưa hai tay lên vỗmá để hạ bớt nhiệt độ nhưng má vẫn nóng rực.

“Sóc Nhỏ.” Trong đám người đang đi trên hè phố chợtcó ai đó gọi to.

Nghe có người gọi biệt danh của mình, Tiêu Tung Thụcnhìn về phía đám đông nhận ra người thân.

“Chị Nguyệt Hà.”

Cô đứng dậy chào người chị luôn yêu thương cô.

Cả hai đều lớn lên ở cô nhi viện, chị Nguyệt Hà lớnhơn cô bốn tuổi. Khi còn ở cô nhi viện, chị luôn chăm sóc cô. Không chỉ có mìnhNguyệt Hà mà các anh chị khác trong đại gia đình luôn yêu thương các em nhỏ,sau khi vào đời tất cả luôn đùm bọc nhau.

“Chị tưởng mình nhìn nhầm không ngờ đúng là em.”Tiêu Nguyệt Hà mỉm cười, gương mặt đẹp lạnh lùng bỗng chốc sáng bừng khiến nhữngngười đi đường ngoái đầu nhìn.

“Sao em ngồi đây? Mà nè, làm gì mà mặt đỏ vậy, hayem bị say nắng?”

“Dạ, không phải.” Tất cả đều tại cậu chủ, nếu cậu chủkhông… Nghĩ đến đó, mặt cô lại đỏ bừng.

“Mặt đỏ như vậy còn nói không phải say nắng.” NguyệtHà dịu giọng, chỉ với người thân cô mới tỏ thái độ như vậy.

Cô lấy trong túi xách ra chiếc khăn tay và chai nướckhoáng rồi đổ nước vào khăn, sau đó áp lên mặt Tiêu Tung Thục.

Quen với sự chăm sóc của Tiêu Nguyệt Hà, Tiêu TungThục ngẩng đầu lên để chị gái hạ nhiệt cho mình. Cô hỏi.

“Chị Nguyệt Hà đi ăn cơm ạ?”

“Ừm.” Tiêu Nguyệt Hà vốn không phải là người nói nhiều.

“Sao chị không đi cùng với anh Thú?”

“Anh ấy bận.” Nguyệt Hà trả lời. “Em nói tìm được việclàm rồi sao lại ngồi đây ngẩn người?”

Đối với cô em gái ngây thơ này, các anh chị đều rấtquan tâm đến con bé, sau khi tốt nghiệp Trung học, các anh chị đã sắp xếp mộtcông việc cho con bé ở công ty nhưng cô em gái này vốn không thích đọc sách vàcũng chẳng biết sử dụng máy vi tính, ghét cả việc dựa vào quan hệ cướp chén cơmcủa người khác nên tự đi tìm việc làm.

Con bé hết làm giáo viên mầm non, chuyển sang làm quảnlý viện dưỡng lão và bây giờ làm nghề giúp việc, công việc luôn thuận lợi khôngnhận lấy bất kỳ tủi thân gì nên các anh chị không ép em nữa.

“Em được nghỉ.” Thực ra cô trốn ra ngoài.

Lúc cậu chủ buông cô ra, cô hét lên sau đó chạy rakhỏi biệt thự, bắt taxi đi lâu lắc rồi đến đây ngồi.

“Ăn gì không?”

“Em nuốt không nổi.”

Đầu óc cô hiện giờ rất rối bời.

Tự nhiên lại bị cậu chủ chụp hôn cuồng nhiệt, ngoàixấu hổ ra cô còn cảm thấy rất đau lòng. Nếu coi như chưa có chuyện gì xảy rathì cô không làm được. Nhưng nếu không làm như chưa có chuyện gì xảy ra thì saocô dám đối mặt với cậu chủ đây?

“Đi dạo phố với chị đi.” Hôm nay tâm trạng cô khôngvui nên cô muốn ra ngoài hít thở không khí.

“Dạ.”

“Thế thì đi thôi.”

Trong lúc đó, ở biệt thự nhà Tư Đồ, không thấy TiêuTung Thục đâu, Tư Đồ Trác chạy xuống lầu hỏi người giúp việc.

“Có thấy bé Tung đâu không?”

“Bé Tung ~~~ ? Ai vậy? Chưa nghe tên bao giờ?” ThímThẩm biết rồi mà còn giả vờ hỏi.

“Đừng có giả vờ. Rốt cục thím có biết bé Tung đi đâukhông?” Không quan tâm đến việc thím Thẩm đang chế nhạo mình, gương mặt đẹptrai vẫn lạnh lùng nhưng để lộ sự lo lắng.

“Tôi không biết, con bé hét lên rồi chạy đi đâu mấttiêu.” Cố ý bổ sung. “Đừng nói với tôi sáng nay cậu làm con bé hư hỏng nên nó mớikhông dám về.” Nói xong, bà liếc mắt nhìn người nào đó.

Và bị anh trừng mắt nhìn lại.

“Có khi nào con bé đi tìm chồng sắp cưới khóc lóc rồikhông?” Thím Trần đứng một bên ném đá xuống giếng.

Nghe vậy, đôi mắt càng trở nên lạnh lẽo, anh bước rakhỏi cửa ngay sau đó.

“Sốt ruột, sốt ruột, hì hì.” Thím Trần đắc ý vì mưukế của mình đã thành công.

“Xem kìa, cậu chủ thực sự đã làm Sóc Nhỏ hư hỏng.” Mớichỉ đoán thôi nhưng nhìn thái độ cậu chủ, đến tám chín phần đã làm gì đó vớiSóc Nhỏ.

Đứng núp nãy giờ sau cây cột, bà Phúc Hảo thấy Tư ĐồTrác ra khỏi nhà liền cung cấp một thông tin sốt dẻo. “Nghe ông Vương nói, cậuchủ và Sóc Nhỏ ở trong toilet cả buổi sáng.”

Nhóm bà tám từ khi phát hiện ra cậu chủ có nhữnghành động mờ ám với Sóc Nhỏ liền phân công nhau theo dõi nhất cử nhất động củacả hai.

“Chắc chắn là như thế.” Thím Thẩm nói.

“Ai yo, không biết đã làm đến bước nào rồi?” Bà PhúcHảo cười mờ ám.

“Chắc bà bước ba.”

“Tôi nghĩ bóng đã vào gôn rồi.” Thím Trần nháy mắt mờám.

“Hì hì, tốt quá rồi, nếu Sóc Nhỏ được lên làm cô chủthì tất cả chúng ta đều vui sướng. Nếu cậu chủ kết hôn với một thiên kiêm tiểuthư chảnh choẹ hư hỏng thì tất cả chúng ta thảm chắc.” Bà Phúc Hảo phân tích.

“Đúng vậy, đúng vậy. Sóc Nhỏ làm cô chủ là tốt nhất,bởi vì tay nghề nấu nướng của con bé là số một, nếu nó sống ở đây, tất cả chúngta sẽ được ăn sơn hào hải vị cả đời.”

“Ha ha ha, tôi và ông Vương cũng nghĩ như vậy.” BàPhúc Hảo nói.

“Thống nhất như vậy đi, mấy người chúng ta phải giúpSóc Nhỏ để con bé lên làm cô chủ, được chứ?”

“Nhưng còn quản gia Trần phải làm thế nào? Ông ta vốnlà người không ưa Sóc Nhỏ nhất.”

“Kệ xác lão già đó, ông ta không thích là chuyện củaông ta, chỉ cần mấy người chúng ta thích là được rồi, có tôi ở đây, ông takhông dám làm chuyện xấu đâu.” Thím Trần nói chắc như đinh.

“Rồi rồi, thống nhất như vậy đi.”

Cả bốn người vui sướng vỗ tay.

***

“Á! 8 giờ rồi.” Nhìn đồng hồ, Tiêu Tung Thục nhảy dựnglên.

Google PlusTwitter

[18/28] < 1181920>

 

Wap đọc truyện » Tiểu Thuyết

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON