nghịu, thấy mình đã thất bại. “Viện trưởng nói nếu tâm trạng củangười nào đó không tốt thì chỉ cần chọc cho họ cười thì tâm trạng của họ sẽ tốthơn, cho nên tôi mới kể chuyện cười cho anh nghe.”
“Tiếc là cô đã không thành công.”
Nói vậy nhưng Tư Đồ Trác lại mở mắt ra nhìn cô.Không ngờ một cô gái đầu óc có vấn đề như cô lại nhìn ra tâm trạng anh không tốt.
“Xin lỗi, hay để tôi mát xa cho cậu chủ nhé.”
“Mát xa?” Anh lại mở to mắt nhìn cô.
“Đúng vậy, cậu chủ cảm thấy đau đầu hay mệt mỏikhông phải sao? Mát xa có thể thư giãn gân cốt, đầu óc thư thái, hãy để tôi mátxa, cậu chủ sẽ thấy hiệu quả ngay thôi.”
“Cô cũng biết mát xa?” Anh hơi nghi ngờ.
“Số một đó nha.” Cô giơ ngón tay cái.
Dù không tin lắm nhưng nhìn cô tự tin và nóng lòngmuốn được mát xa, anh nghĩ ngợi một lúc rồi miễn cưỡng đồng ý. “Đi rửa chén tiếpđi sau đó rửa tay rồi ra mát xa cho tôi.” Anh không quên vừa nãy tay cô vừa đụngvào đống xoong nồi đầy dầu mỡ.
“Ô kê.” Cô liền chạy ngay vào trong phòng bếp rửa nốtđống xoong nồi.
Sau khi quay trở lại phòng khách, cô không mát xangay lập tức mà bắt đầu tập thể dục, gập người thành hình chữ U ngược, đá caochân, đấm bốc làm Tư Đồ Trác ngồi một bên chết lặng.
“Cô đang làm cái gì vậy?”
“Giãn cơ, như vậy tôi mới vận dụng hết toàn lực.” Côvừa làm mấy động tác vừa hỏi. “Cậu chủ muốn mát xa kiểu Nhật hay kiểu Thái?”
“Kiểu nào an toàn nhất?”
Anh cảm thấy cô muốn đánh đấm anh chứ không phải mátxa… Anh bắt đầu thấy hối hận vì đã đồng ý với cô.
Cô nghiêng đầu suy nghĩ. “Vậy thì kiểu Trung Quốc đi.”
“Kiểu đó là kiểu gì?”
“Rất khó để giải thích cho cậu chủ hiểu. Cứ thử rồisẽ biết.” Nói xong, cô ra tay ngay.
***
“A…” Đầu tiên là tiếng hét to kích tình.
“Hm…” Sau đó là tiếng rên rỉ kéo dài.
“Ư…” Tiếp theo đó là tiếng nỉ non dập dờn.
Lúc cao lúc thấp, lúc to lúc nhỏ mỗi tiếng rên đềukhiến người khác đỏ mặt, đánh thức một người vốn bị mất ngủ.
Ông, người giúp việc lâu năm nhất trong nhà Tư Đồ,người nhiều tuổi nhất, tóc đã bạc trắng – Quản gia Trần. Ông đi theo tiếng rênrỉ đó và đến trước cửa phòng của Tư Đồ Trác, đầu óc bắt đầu rối loạn, cảm thấyxấu hổ, khiếp sợ, vui sướng, tò mò và cả lo lắng, đủ 5 trạng thái cảm xúc.
Ông xấu hổ vì những âm thanh đầy nhục dục gấp gáp vàquá to, không hề đứng đắn này lại phát ra từ trong phòng cậu chủ cả vốn ít nóiít cười, nếu những người khác nghe thấy phải chăng cậu chủ sẽ bị mất hình tượng.
Ông khiếp sự vì cậu chủ không được bình thường dùkhông thể khẳng định cậu chủ là người trong sáng lành mạnh nhưng đột nhiên cậuchủ đưa một người phụ nữ về nhà qua đêm, chuyện này là sao?
Ông vui sướng vì trong tưởng tượng của ông, cậu chủlàm như vậy phải chăng nhà Tư Đồ sắp có thêm một thành viên mới? Ông sẽ lựa lúcnào đó hỏi ý của cậu chủ sau đó báo tin vui với ông chủ và bà chủ.
Ông tò mò vì trong suốt 36 năm làm quản gia ở đây,những tin đồn lớn nhỏ đều đến tai ông, ông rất tò mò về người vợ tương lai củacậu chủ sẽ là người thế nào.
Nhưng tất cả những điều đó đều không quan trọng, ôngđang lo lắng một chuyện.
Ông lo vì tiếng rên rỉ đó quá lớn và suốt hai tiếngđồng hồ. Ông phải công nhận rằng cậu chủ rất “khỏe” nhưng dù sao cũng đâu phảimình đồng da sắt, lâu như thế rồi… Thực sự rất nguy hiểm, ông sợ rằng sẽ nguyhiểm đến tính mạng.
Do dự một lúc lâu, quản gia Trần quyết định làm kẻ xấuphá đám chuyện tốt của cậu chủ, ông đưa tay lên cửa và gõ cộc cộc.
“A… Ai đó?” Sao tiếng rên rỉ kéo dài là giọng của TưĐồ Trác.
Quản gia Trần cố gắng nói bằng giọng tự nhiên.
“Là tôi, quản gia Trần. Cậu chủ có khỏe không?”
“Rất khỏe. Có việc gì?”
“Không có việc gì! Không có việc gì!” Có đánh chếtông cũng không dám nói cho cậu chủ biết ông đứng ngoài cửa nghe lén nãy giờ.
“Không có việc gì sao?” Giọng nói sung sướng đượcthay vào đó là giọng bực bội. Nửa đêm chạy tới gõ cửa phòng sau đó nói không việcgì?
“À vâng… Không phải, tôi có việc…có việc. Tôi muốn hỏicậu chủ có muốn ăn khuya không?”
“Không, tôi không đói.” Quả nhiên là từ chối.
Thể lực tốt thật! Làm việc lâu như vậy mà không đóichứng tỏ rằng sức khỏe của cậu chủ thật dồi dào. Quản gia Trần cảm thấy tự hàonhưng vẫn không khỏi lo lắng vì làm việc quá sức như vậy sẽ không tốt cho sứckhỏe của cậu chủ.
“Cậu chủ không định nghỉ ngơi một chút sao?” Quảngia Trần nói bóng gió.
“Thì tôi đang nghỉ ngơi đây!”
“Nhưng… nhưng…”
Ngay lúc quản gia Trần đang đứng lắp bắp, trongphòng vọng ra tiếng chửi thề sau đó cánh cửa được mở bật ra.
“Chết tiệt! Rốt cục có vấn đề gì với ông vậy?” Tư ĐồTrác áo ngủ xộc xệch, đầu tóc rối bời đúng như một người vừa “làm việc” xongnhưng mặt anh tối sầm lại, đứng khoanh hai tay, ánh mắt đáng sợ.
“Cậu chủ, cậu có sao không?” Quản gia Trần nhìn Tư ĐồTrác từ trên xuống dưới.
“Tôi rất khỏe cho đến khi ông đến gõ cửa. Hãy giảithích lý do tại sao hai giờ sáng ông còn đến gõ cửa phòng tôi, cả đêm qua tôiđã không được ngủ rồi.”
“Cả đêm không ngủ?” Trời! Tối nay ông phải nói với vợhầm canh gà nhân sâm cho cậu chủ bồi bổ.
“Cậu chủ, ai vậy?” Đột ngột có một cái đầu thò ra cửa.
“Tiêu Tung Thục?!” Quản gia Trần không thể tin vào mắtmình. Ông cảm thấy như có ai đó bổ mình một cú sau đầu khiến ông thấy choángváng. “Cháu… cháu… cháu… Tại sao lại là cháu? Thành viên mới của nhà Tư Đồ, vợtương lai của cậu chủ trong tưởng tượng của ông là một cô gái hiền thục nết nađã đổ sụp.
“Sao lại là cháu hả? Chú nói gì cháu không hiểu?”
“Cậu… Cậu chủ…
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm