/>
“Cho hôn một cái.” Tư Đồ Việt kéo cô lại hôn cái“chút” vào má.
Thói quen của ông chủ nhỏ thật là ~~~
Lúc Tiêu Tung Thục cố chịu đựng nụ hôn của Tư Đồ Việtthì quản gia Trần đột ngột vào phòng và chứng kiến cảnh đó.
“Chào chú Trần.” Tư Đồ Việt vui vẻ chào quản gia.
“Chào cậu chủ. Cậu chủ phải ra ngoài hả?” Sắc mặt quảngia không thay đổi, cứ như là ông không có ấn tượng gì với cảnh vừa xem.
“Dạ.”
“Cậu chủ đi cẩn thận.”
Thấy Tư Đồ Việt đi tới, quản gia Trần vội vàng luira đằng sau chục bước.
“Làm gì đi nhanh dữ vậy, đúng là gừng càng già càngcay.” Vẫn bước lại.
“Cậu chủ vẫn nhiệt tình như năm nào.”
“Vậy hả?” Bước qua trái.
“Ha ha, tiếc là tôi không có phúc được hưởng.” Bướcqua phải.
“Tôi có làm gì chú đâu mà chú sợ.” Tư Đồ Việt cườihì hì, ngoắc ngoắc ngón tay: “Đứng im, không được nhúc nhích.”
“Cậu chủ, đừng đừng…:
“Đứng im!” Ra lệnh.
“Hu…” Ông bật khóc run rẩy bước lại nhưng đưa haitay lên che mặt.
“Sợ gì? Nhiều năm nay chú phải quen rồi chứ.” Tư ĐồViệt cười to sau đó kéo hai tay quản gia xuống hôn vào mặt ông đống nước miếngrồi cười toe toét đi ra cửa.
Quản gia Trần quay đầu, chảy một giọt nước mắt làmra vẻ tội nghiệp cho đến khi Tiêu Tung Thục lên tiếng.
“Chú quản gia, chú có sao không?”
Lau nước mắt, ông dõng dạc. “Vẫn… khỏe.” Nếu biếttrước cậu chủ đã ngủ dậy, có đánh chết ông cũng không bước vào phòng để rồi nhưcon dê đi vào hang cọp và chịu nhục nhã.
“Cậu chủ không có bệnh gì đâu, chú đừng có lo.” Nhìnmặt quản gia vừa tức giận vừa xấu hổ, cô cảm thấy nên an ủi ông một chút.
“Không phải chuyện đó nhưng đàn ông với đàn ông, saomà ghét thế.”
Cậu chủ học ở nước ngoài từ nhỏ bị ảnh hưởng của lốisống bên đó, khi về nước không cần biết người khác có muốn không ép phải chàonhau theo kiểu phương Tây.
“Thì chú cứ coi anh ấy như đứa bé đi.” Cô cũng đãnghĩ như vậy.
“Cậu chủ to cao như vậy sao có thể coi là đứa bé?”Mà cậu chủ để lại nhiều nước miếng thật, không lẽ cậu chủ cố tình chọc ông? Cólẽ ông phải về ôm vợ khóc tu tu tu.
“Cũng phải.”
Sau khi cầm khăn lau sạch nước miếng trên mặt, quảngia Trần mới bình tĩnh lại. “Tiêu Tung Thục nghe cho rõ đây. Chú có nhiệm vụ muốngiao cho cháu, phải thành công không được phép thất bại.”
“Có chuyện gì quan trọng vậy ạ?” Đột nhiên được giaomột nhiệm vụ quan trọng, cô sốt ruột mở to mắt, cảm thấy lo lắng.
“Cậu chủ cả bận rộn ở công ty ba ngày nay và cả đêmqua không ngủ, chú sợ có thể cậu chủ bị kiệt sức nên đã nói thím Trần nấu canhgà nhân sâm bồi bổ khí huyết cho cậu chủ. Cháu hãy giúp chú đem đến công ty chocậu chủ.”
“Có vậy thôi ạ?” Cô thở hắt ra thất vọng. Chú Trầncũng thật là. Có vậy mà cũng làm bộ quan trọng, hóa ra chỉ là muốn cô đi thaythế.
“Dĩ nhiên không phải nhờ cháu đi thay đơn giản vậyđâu.” Quản gia Trần nói ra mục đích chính. “Sáng nay chú hiểu lầm cậu chủ vàcháu khiến cậu chủ rất tức giận, nhân dịp cháu đi đưa canh gà, chú muốn nhờcháu tranh thủ xem dò hỏi xem cậu chủ đã hết giận chưa.”
“Hóa ra là như vậy… Mà sao chú không tự đi?” Vậy làchuyện bị mộng du là giả.
“Không được không được, nếu cậu chủ vẫn còn tức giậnthì chú chết chắc.” Tính tình cậu chủ như thế nào ông biết rất rõ, thủ đoạn trảthù của cậu chủ có thể khiến người khác sống không bằng chết. Ông vẫn còn muốnsống lâu sống khỏe.
“Cho dù là vậy nhưng sao cứ nhất thiết phải là cháu,để thím Trần đi cũng được mà.” Thím Trần là vợ của quản gia Trần vốn đảm nhiệmcông việc bếp núc nhưng từ khi ông chủ nhỏ chỉ định cô làm việc trong bếp, thímTrần vui sướng tha hồ ra vườn hoa ngắm cảnh.
“Kêu cháu đi là có lý do, thím Trần không biết mátxa, nếu cậu chủ vẫn còn tức giận, cháu sẽ mát xa cho cậu chủ để cậu chủ khỏengười hết tức, hiểu chưa? Ha ha ha!” Dứt lời, quản gia Trần thầm nể phục mìnhtính toán đâu vào đó.
Nghe quản gia Trần nói xong, trán Tiêu Tung Thục xuấthiên ba vạch đen. “Chú Trần, chú hay quá ha…”
“Cháu quá khen rồi.” Sống đến từng này tuổi, ông đềukhông biết liêm sỉ được viết như thế nào. Ha ha ha.
Trong lúc đó, Tư Đồ Trác đang ngồi trong phòng làmviệc phê duyệt văn bản. Bỗng một cơn đau dội lên từ dạ dày làm anh giật mình.
Ôm bụng, anh sực nhớ ra tối qua mình không ăn cơm,hèn gì dạ dày mới đau như vậy.
Đói quá! Thở dài, anh bỏ cây bút máy xuống bàn, cầmhợp cơm Quan Lĩnh để sẵn định bụng cấp tốc ăn rồi tiếp tục xử lý công việc.Nhưng khi mở hộp cơm nhìn mấy món nguội ngắt anh hết muốn ăn.
Trước đây anh vốn không phải là người kén ăn nhưng từkhi ăn đồ ăn người thứ 59 nấu khẩu vị của anh đã thay đổi. Mấy ngày ở công tytăng ca lần nào ăn cơm anh cũng nhớ đến những món ngon cô nấu, tiếc là do quá bậnrộn nên anh không thể về nhà ăn cơm.
Nhưng thực sự không thể ngờ rằng người thứ 59 ngoàinấu ăn ngon ra còn có khả năng mát xa số một, dù ba ngày không ngủ nhưng saukhi được cô mát xa anh cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Nếu bây giờ có cô ở đây, anh sẽ kêu cô làm cơm vànhân tiện mát xa cho anh.
Nhưng tên cô là gì nhỉ? Anh chỉ nhớ được biệt danh củacô có liên quan đến động vật nhưng không thể nào nhớ ra được.
Thường thì những điều nhỏ nhặt anh rất hay quên,không muốn ghi nhớ vào trong đầu.
Tiếng nhạc chuông điện thoại vang lên cắt đứt luồngsuy nghĩ của Tư Đồ Trác, anh bắt máy.
“Có chuyện gì?”
“Thưa tổng giám đốc, dưới sảnh có một cô gái tự giớithiệu là người giúp việc trong nhà tổng giám đốc, nói có việc muốn gặp.”
“Tên gì?”
“À… vâng…” Quan Lĩnh lắp bắp.
“Không biết sao?” Tư Đồ Trác nhíu mày.
“Dạ, không phải, do tên của cô gái này rất đặc
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm