Tiêu Tung Thục… Con bé… Trời ơi là trời!”Quản gia Trần đưa ngón tay lên chỉ qua chỉ lại giữa hai người. Ông rất muốn lalên nhưng vì ở đây có cậu chủ nên ông chỉ có thể hét trong lòng.
Nhìn mặt quản gia Trần tái mét, người thông minh nhưTư Đồ Trác dĩ nhiên biết ông đang nghĩ gì. Mặt anh tối thui, giận sôi máu. “Ôngđang nghĩ lung tung cái gì vậy?”
Bởi vì đang hết sức đau lòng nên quản gia Trần khôngchú ý đến sự tức giận của Tư Đồ Trác. “Hỏng hết rồi… Cậu chủ cho lão nói mộtcâu, không ổn đâu.”
Nhìn Tiêu Tung Thục, quản gia Trần khẽ thở dài.
Cô nheo hai mắt lại. Thực sự không thể nào hiểu đượccả hai người đang nói đến chuyện gì, cô chen vào. “Chú Trần, chú nói gì cháukhông hiểu? Cháu mát xa cho cậu chủ có gì không được?”
“Không nên, không nên, nói thẳng ra là không được,dù là mát xa… Hả? Cháu nói cái gì? Cháu nói cháu mát xa cho cậu chủ hả?”
“Dạ, thấy cậu chủ mệt mỏi nên cháu đã mát xa cho cậuchủ nhưng vì cơ bắp của cậu chủ khá rắn chắc nên cháu đã nói cậu chủ về phòng nằmsấp trên giường để cháu mát xa theo kiểu Thái… Có gì không được?
“Hả…” Quản gia Trần hiểu ra da đầu liền run run.
“Quản gia Trần, tôi cũng đang muốn biết không ổn ởchỗ nào.”
Đang lên thiên đường tự nhiên rớt bịch, Tư Đồ Trácmuốn nghĩ cách xử lý người trước mắt.
Quản gia Trần không dám ngẩng đầu lên đối diện vớiánh mắt tối thui của cậu chủ, ông lùi ra đằng sau một bước sau đó ngáp dài.
“A! Ngủ ngon thật! Ủa? Kỳ lạ? Sao chúng ta lại đứngđây?” Ngước đầu lên nhìn Tư Đồ Trác. “Cậu chủ? Chết rồi. Bệnh mộng du của tôi lạitái phát phải không? Haizzzzz. Xin lỗi cậu chủ, tôi không cố ý đánh thức cậu chủ.Cậu chủ vào trong phòng ngủ tiếp đi.”
Rồi ông khoác tay lên vai Tiêu Tung Thục đang đứngngây người. “Tiêu Tung Thục, cháu làm tốt lắm. Việc làm của cháu rất đáng khenngợi, cháu tiếp tục phục vụ cậu chủ cho tốt, đừng có làm biếng nghe rõ chưa?”
Chú Trần nói mình bị mộng du sao biết cô mát xa chocậu chủ? Mặc dù không hiểu gì nhưng Tiêu Tung Thục vẫn gật đầu.
“Mời cậu chủ tiếp tục nghỉ ngơi, tôi xin phép.”
Nói xong, quay người đi thật nhanh về phòng.
***
Suốt cả đêm không được ngủ, dù rất uể oải nhưng TiêuTung Thục vẫn không quên đánh thức Tư Đồ Việt.
Gõ cửa mấy cái cho có lệ, cô mở cửa ra rồi đi vàophòng. “Ông chủ nhỏ, dậy đi.”
Cô đặt khay đồ ăn trên bàn trong căn phòng tối thuisau đó kéo roẹt rèm cửa màu xanh đậm, để ánh sáng mặt trời chiếu rọi vào phòng.
Tư Đồ Việt nằm trên giường trùm chăm kín đầu đểtránh ánh nắng mặt trời.
“Đừng có ồn ào, tôi đang ngủ.”
“Nhưng bây giờ là 12 giờ trưa rồi.” Cô vừa nói vừa cầmđiều khiển tắt máy lạnh.
“Cô làm cái gì vậy?”
“Anh có dặn tôi mà.”
“Có không?”
“Có, hôm qua anh dặn tôi nhất định phải gọi anh dậyvào giờ này.”
“Tôi đổi ý rồi…” Việc quan trọng nhất lúc này vớianh là ngủ, trừ khi có động đất hay trời sập nếu không đánh chết anh cũng khôngdậy.
Anh vừa mới nghĩ trong đầu ngay lập tức có trận độngđất làm anh sợ tới mức nhảy dựng trên giường.
“Á! Động đất! Động đất.” Tư Đồ Việt hoảng loạn tìmchỗ núp.
“Động đất ngừng rồi, anh đừng có sợ nữa.” Không hoảnghốt như Tư Đồ Việt, cô tỉnh bơ đứng cạnh giường.
Xác định chắc chắn không còn động đất, Tư Đồ Việt mớibình tĩnh lại. “Sóc Nhỏ, vừa nãy động đất cô có sao không?”
“Không sao, ông chủ nhỏ dậy ăn cơm đi, anh còn phảira ngoài nữa mà.”
Làm gì có động đất. Vừa rồi cô cố tình lắc mạnh giườnghù ông chủ nhỏ. Nhưng cái giường size king này nặng thật làm cô mệt hết sức.
Người tỉnh, cái mũi cũng tỉnh theo ngửi được mùi thứcăn thơm phức, Tư Đồ Việt ngay lập tức bay đến bữa trưa của mình như con hổ đói.
Vừa ăn anh vừa hỏi “Tôi phải ra ngoài chi vậy?”.Chưa ngủ đủ giấc, đầu óc cứ mơ mơ màng màng.
“Ông chủ nhỏ chưa nói với tôi.” Mới sống chung nhàcó vài ngày nhưng cô đã quá hiểu con người Tư Đồ Việt. Anh là một người sống cựckỳ mâu thuẫn, nhìn lười biếng như vậy nhưng thực ra rất gian manh, tuy nhiêncũng không phải lúc nào cũng ranh ma, đôi khi vẫn có lúc ngốc nghếch, như lúcnày.
“Thật hả?” Tư Đồ Việt chẳng nhớ hôm nay mình có hẹnvới ai nhưng quên đi, anh phải ăn cơm đã, thế là anh nhồm nhoàm tiếp tục ăncơm. Rồi sực nhớ ra một chuyện, anh ngẩng đầu lên hỏi. “Anh tôi đâu?”
“Cậu chủ đi làm rồi.”
“Anh ấy có hỏi gì tôi không?”
“Không.”
Tư Đồ Việt liếc đôi mắt gian manh qua lại, nhai vànuốt cơm rồi đột ngột khoác tay lên vai cô, nói nhỏ hết mức có thể. “Sóc Nhỏ, nếusau này anh tôi hỏi gì về tôi, cô đừng có ngây thơ hỏi gì trả lời nấy mà cô cứnói không biết gì hết nghe rõ chưa?”
“Dạ, tôi biết rồi.”
“Sau đó, cô phải nhớ vấn đề anh tôi hỏi nói cho tôibiết ngay, nghe rõ chưa?”
“Bất cứ vấn đề gì hả?”
“Ừ.”
“Dạ, nhưng mà sao phải làm như vậy?”
“Đừng hỏi nhiều.” He he, tuyển người giúp việc đểchăm sóc mình là giả còn làm gián điệp mới là thật.
Lần này về nước anh đã biết trước việc thế nào anhHai cũng bắt anh đến công ty làm việc nhưng anh không thích nên anh mới gấp rúttìm một người giúp việc đáng tin làm gián điệp theo dõi anh Hai.
Hiện giờ anh Hai đang bận rộn ở công ty sẽ không chúý đến anh, nhưng thời gian tới có lẽ khó mà trốn được. Thế nên anh cần tranh thủlúc này để chuẩn bị vài thứ, sau đó sẽ cao chạy xa bay.
Trước mắt thì ông anh chưa lệnh cho anh nhưng anh sợcó thể khi đột nhiên nhớ ra sẽ bắt anh đến công ty làm chân sai vặt. Thế nênanh mới cần một gián điệp.
“Bây giờ tôi có việc phải ra ngoài, cô nhớ kỹ nhữnglời tôi dặn.” Anh nhấn mạnh.
“Dạ, chào ông chủ nhỏ.” Không dám ngáp, cô ngoanngoãn vẫy tay.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm