Duck hunt
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Quý tính công chúa

/> Thịnh An quận chúa lại dùng tư thế chậm rãi rời đi, ta thở dài, nhìn mảnh vải mà ngẩn người.

Cũng không biết qua bao lâu, đằng sau bỗng nhiên truyền đến một giọng nữ thản nhiên: “Làm sao vậy, hận ta như vậy sao, đến nỗi phải dùng thân thể của ta dầm mưa ở bên ngoài?”

Ta quay đầu, thấy Vô Mẫn Quân đang giơ chiếc ô xanh, cánh tay có chút cố sức giơ lên, nhất định che hết ta, ta nhanh chóng cầm ô, nói: “Không phải, vừa mới thấy Thịnh An quận chúa, ngươi biết không, nàng vừa nãy mặc áo tang, bên tai cài một nụ hoa trắng, lấy hoa làm mình, nói cái gì mà…”

Ta còn chưa kịp nói với hắn một chút về chuyển biến lớn của Thịnh An quận chúa, Vô Mẫn Quân lại nhíu mày nhíu mắt, cầm lấy mảnh vải trong tay ta ném đi.

“Ngươi làm cái gì vậy?” Ta ngẩn người

“Cái đó là của Thịnh Anh đưa cho ngươi?” Hắn nhìn kim khâu trong mảnh vải kia, “Hẳn là có độc.”

Ta kinh ngạc nói: “Không phải chứ…”

Vô Mẫn Quân thản nhiên liếc mắt nhìn ta một cái, cúi người xuống, dùng cánh tay áo rút ra một cây kim châm, đâm một cái vào cành sương hoa nở rộ bên cạnh, đóa sương hoa kia nhanh chóng héo rũ, rồi sau đó rơi xuống trên đống bùn, một khắc trước còn đắc ý khoe sắc, một khắc sau tàn rũ héo úa, so ra có vẻ hết sức thê thảm.

“……” Ta nhất thời không biết nói cái gì, Vô Mẫn Quân nhặt mảnh vải lên, giận dữ nói “Dùng ‘Thiện Cực’, nhưng không biết nên làm gì với cái thứ này bây giờ, nếu làm mất sẽ hại người khác, chôn xuống đất thì mảnh đất đó cũng bị phế đi, đốt đi người ngửi được sẽ chết…”

Ta líu lưỡi: “Độc tính mãnh liệt như thế ư?”

Vô Mẫn Quân nói: “Ừ, trước kia là do một y sư nổi danh nghiên cứu ra, cũng không có thuốc giải.”

“Độc như thế, còn gọi là ‘Thiện Cực’…” Ta lắc lắc đầu, không khỏi nghĩ tới vị ác quan Lưu Thiện kia.

Vô Mẫn Quân hé môi, nói: “Y sư nổi danh kia tên là Ngữ Cực, cùng với ác quan Lưu Thiện có những chuyện không nói rõ ràng được, loại độc này là kỉ niệm tình cảm của họ. Dùng một chữ tên mỗi người mà đặt.”

… Đúng là có quan hệ với Lưu Thiện!

Ta không biết nói gì: “Ta có một biện pháp, biết nên vứt đi ở đâu.”

“Hử? Như thế nào?”

“Hố phân.”

“…”

“Biện pháp hay.” Bả vai của Mẫn Quân hơi hơi run run, đem mảnh vải đưa cho ta “Ngươi bảo bọn hạ nhân đem nó quăng vào hố phân đi, cẩn thận đừng chạm vào.”

Ta gật đầu, lại nhịn không được hỏi: “Ngươi… cứ như vậy buông tha cho Thịnh An sao?”

Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Tuy Thịnh An tính tình lỗ mãng, nhưng cũng không phải là ngu ngốc, nếu nàng ta đã làm như vậy rõ ràng có thâm ý khác, hiện tại hẳn nàng còn chưa đi xa — ngươi bảo thị vệ mang nàng về đây.”

Ta chần chờ nói: “Như thế nào?”

Vô Mẫn Quân nhỏ giọng bên tai ta nói nói mấy câu, ta vì nội dung cùng thâm ý trong lời nói mà giật mình không thôi, nhưng thấy Vô Mẫn Quân thần thái tự nhiên, cũng chỉ phái người đi tìm Thịnh An, Vô Mẫn Quân cười cười, liền lấy ô, chậm rãi đi về phía chỗ rẽ, trong nháy mắt liền không thấy bóng dáng.

Quả nhiên như Vô Mẫn Quân dự đoán, không lâu sau Thịnh An đã trở lại, xem ra vẫn rất thong thả mà đi, chính là đang chờ ta gọi nàng trở về đây.

Nàng miễn cưỡng đi tới, đi lại không còn thong dong như vừa rồi nữa, trên mặt cũng tràn ngập khổ sở, giống như không phải tới gặp ta, mà giống như là đi tới pháp trường.

Mà theo ta thấy, pháp trường của Thịnh An công chúa thật ra là Vô Mẫn Quân.

Thịnh An công chúa đi đến trước mặt ta, cúi đầu: “Hoàng thượng.”

“Miễn lễ.”

Ta gật gật đầu: “Triệu muội tới, là bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện.”

“Dạ.”

Nàng trả lời cho có lệ, phỏng chừng là đang chờ ta phán cho nàng một tội danh gì không thể tha thứ, nhưng ta chỉ hơi mấp mói môi, hái một đóa hoa to màu trắng phía sau, tự tay gỡ nụ hoa ở bên thái dương Thịnh An quận chúa xuống mà thay vào bằng đóa hoa đang nở rộ này.

Lúc ta làm động tác này, Thịnh An công chúa hơi hơi co rúm lại một chút, nhưng vẫn đứng tại chỗ cho tới lúc ta lấy nụ hoa kia đặt ở bên cạnh.

Nàng nhìn mảnh vải đã được mở ra trên bàn đá, lại nhìn nụ hoa, khó hiểu nhìn ta: “Hoàng thượng đây là…”

“Tuy là túc trực bên lĩnh cữu nhưng cũng không nên cà inụ hoa, muội và nó đều giống nhau, tuổi còn trẻ nhưng rất có khả năng. Việc của phụ thân muội, ta rất áy náy nhưng quả thật là bất đắc dĩ, lúc ấy ông ấy đe dọa tới tính mạng ta, ta chỉ có thể làm như vậy. Muội là người ta lo lắng nhất, cũng là người ta không thể bảo vệ…. Sau khi lưu lạc dân gian, hi vọng muội trân trọng chính mình, không nên đem tính mạng mình làm chuyện như vậy nữa.”

Dứt lời, ta cố ý nhìn mảnh vải trên bàn, giận dữ nói: “Muội đi đi.”

Thịnh An đứng ở tại chỗ, ngơ ngác nhìn ta, bỗng nhiên nhẹ buông tay, chiếc ô giấy dầu trong tay rơi xuống nước, bọt nước xung quanh bắn tung tóe, nàng cứ run lên như vậy cùng với đóa hoa bên tai tựa vào trong lòng ta. Đầu nàng gục vào cổ ta, nước mắt rơi lã chã, do thời tiết lạnh mà tựa hồ vô cùng nóng bỏng mà thanh âm của nàng lại có chút tuyệt vọng.

“Khanh ca ca, Khanh ca ca…” Nàng thổn thức kêu lên, khóc nức nở: “Khanh ca ca, vì sao huynh còn đối tốt với muội như vậy, huynh biết rõ muội muốn hại chết huynh mà!”

“À…” Cô nương, không phải ta muốn đối với cô tốt như vậy, chính là Vô Mẫn Quân muốn để ta diễn trò…

Hai tay ta cứng ngắc, cuối cùng chỉ có thể đặt trên lưng Thịnh An quận chúa vỗ nhè nhẹ, hơn nữa không biết nên nói cái gì mới tốt — Vô Mẫn Quân dạy ta, đến câu “Ngươi đi đi” kia liền chấm dứt, diễn biến kịch bản kế tiếp, thật sự không phải thứ ta có thể nắm trong tay, chỉ có thể nhìn nàng khóc đến tê liệt tâm phế, không biết qua bao lâu, mưa nhỏ thành lớn, hạt mưa to như hạt đậu tương táp vào mặt ta, tâm trạng từ đồng tình với Thịnh An quận chúa ngay từ đầu chuyể nbiến thành bất đắc dĩ, trong lòng cũng hơi hơi hận

Google PlusTwitter

[16/89] < 1161718>

 

Wap đọc truyện » Tiểu Thuyết

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON