Vô Mẫn Quân, vì sao không nhắc nhở ta ít nhất cũng nên đi về chỗ hành lang kia mà nói chuyện, ít nhất có cái mái hiên che gió che mưa…
Cuối cùng, đại khái là Thịnh An quận chúa có vẻ đã khóc đủ, chậm rãi lùi lại, thanh âm nghẹn ngào vang lên: “Hoàng Thượng, thực xin lỗi, tiện thiếp vừa mới mạo phạm.”
Ta cứng ngắc nói: “Không sao…”
Ai ngờ Thịnh An bỗng nhiên quỳ xuống, tầm mắt của ta cũng theo hình ảnh của nàng mà cúi xuống, hơi hơi thoáng nhìn thấy đôi hài thêu trắng tinh của nàng đã nhuộm thành màu xám, làn váy cũng bị nước bùn khiến cho bẩn mà ướt át.
Ta kinh ngạc nói: “Muội đây là…”
“Khởi bẩm hoàng thượng, tiện thiếp đây là hướng về phía ngừoii thỉnh tội!” Nàng cất cao giọng nói, “Tiện thiếp tự nhiên lại muốn ám sát hoàng thượng, tội đáng chết vạn lần!”
Ta nói: “À, không sao, muội đứng lên đi…”
Thịnh An lắc lắc đầu, nói: “Không chỉ vậy, kỳ thật đêm nay mọi người trong tộc của muội còn muốn tới ám sát hoàng thượng… Lần này đưa kim châm hạ độc, kỳ thật cũng không muốn thật sự ám sát hoàng thượng, bởi vì rất rõ ràng chúng ta tính trước lấy sự việc này khiến cho Hoàng Thượng tưởng rằng chúng ta chỉ ám sát lúc này, buổi tối lại thừa dịp hoàng thượng lơi lỏng lại đến…”
Trong lòng ta khiếp đảm, Thịnh An thật là thẳng thắn nhưng ta đồng thời bỗng nhiên có cảm giác hiể uđược mọi, biết nên nói cái gì, nên hắng giọng nói: “Ta không trách muội, đứng lên đi.”
Thanh âm ấm áp như nước.
Thịnh An vẫn khóc: “Muội không thể đứng lên, hoàng thượng, muội thật sự vẫn hoài nghi người là vì ngôi vị hoàng đế mà giết cha muội — muội thật khờ, trên thánh chỉ rõ ràng viết người là hoàng đế, điều này sao có thể có quan hệ với cái chết của cha muội đây? Cho dù người không giết cha muội, cũng vẫn là hoàng đế … Muội thật khờ, vì sao lại tin những người đó chứ? Tự nhiên muốn giết người…”
Ta trầm mặc một lát, đang định mở miệng, phía sau bỗng nhiên có một giọng nói, hơi bi thương truyền đến: “Tỷ tỷ, tỷ thật là ngốc.”
“……”
Nếu ta không nghe lầm, thanh âm này không phải là của chính ta sao? Cũng chính là, Vô Mẫn Quân… Hắn gọi Thịnh An là cái gì? Tỷ tỷ…?!
Ta yên lặng quay đầu, chỉ thấy quả nhiên là Vô Mẫn Quân, hắn — hoặc là nàng, giờ phút này vẻ mặt cảm khái mà ưu thương nhìn Thịnh An, trong ánh mắt thậm chí còn chứa một ít nước mắt, thấy hắn bỗng nhiên xuất hiện, Thịnh An sửng sốt, đang định mở miệng, Vô Mẫn Quân đã chậm rãi đi đến bên người nàng, ngồi xuống bên cạnh nàng, che ô cho nàng, nói: “Du Nhi tỷ tỷ, ta là Trường Nghi công chúa, nói vậy tỷ cũng biết rồi.”
Thịnh An nghiêm mặt, khôi phục lại một chút bộ dáng kiêu căng lúc trước: “Hừ, làm sao, ngươi muốn tới cười nhạo ta ư?”
Vô Mẫn Quân lắc lắc đầu, nói: “Không phải, không phải, không phải…”
Vì sao Vô Mẫn Quân lại phải nói lặp đi lặp lại vậy chứ, ta rất muốn nôn…
Vô Mẫn Quân chậm rãi nhìn nhìn ta, nói: “Nô tì bái kiến hoàng thượng.
“À, ừ…”
Vô Mẫn Quân gật gật đầu, lại nhìn về phía Thịnh An công chúa: “Du Nhi tỷ tỷ, từ lúc muội cùng Hoàng Thượng gặp mặt tới nay, tổng cộng mới có khoảng mười ngày, nào có thể có cái gì là yêu hay không yêu đâu? Kỳ thật mặc dù muội ở bên cạnh hoàng thượng, nhưng thường xuyên cảm thấy hoàng thượng thực ưu sầu, muội biết trong lòng hoàng thượng có một người khác, cũng biết nàng ta là ai…”
Vô Mẫn Quân nói đến đoạn này, đưa mắt đầy ẩn ý nhìn Thịnh An, Thịnh An không tin nhìn nhìn ta một cái, cắn cắn môi, lại cúi đầu.
… Mệt người… Vô Mẫn Quân rốt cuộc muốn làm thì làm, sao lại muốn ta ngay tại chỗ biểu diễn cảnh nôn sao? Lại còn mạnh miệng như vậy… ?!
“Nhưng vì dân chúng hai nước, thiên hạ thương sin, giang sơn xã tắc, chúng ta là phải ở cùng một chỗ. Trước thiên hạ quốc gia, tư tình nữ nhi có là gì? Muội biết, hoàng thượng đã hy sinh rất nhiều, muội cũng vậy…” Vô Mẫn Quân hít một hơi thật sâu, để nước mắt không rơi, hắn tiếp tục nói “Hơn nữa, việc đã đến nước này, muội biết tình cảm giữa hai người các ngươi, nhưng Du Nhi tỷ tỷ, tỷ có nghĩ tới hay không, hiện tại tỷ nói cho hoàng thượng kế hoạch của gia tộc tỷ, vậy Hoàng Thượng tất nhiên sẽ phòng bị, người trong nhà tỷ tất nhiên biết, là tỷ nói cho hoàng thượng, lúc đó trở thành phản đồ của gia tộc, chỉ sợ… Bọn họ đối với tỷ hẳn là sẽ không nương tay, dù sao bọn họ đều giao phó mọi việc cho tỷ — phải biết rằng, nếu trong lòng Hoàng Thượng có tỷ, tỷ sẽ phải chết!”
Lời này của Vô Mẫn Quân phân tích thật lợi hại, lại châm ngòi đúng vào quan hệ của Thịnh An quận chúa cùng mọi người trong gia tộc, rất là vô sỉ. Sau khi nói xong, Vô Mẫn Quân từ từ liếc mắt nhìn ta một cái, ta lập tức hiểu ý: “Không quan hệ, không quan hệ, ta không đề phòng là được…”
“Như vậy không được!” Thịnh An quận chúa thét to “Khanh ca ca, huynh nhất định phải phòng bị tốt! Muội, muội không sao, muội vốn cũng không tính đi cùng với bọn họ, sau khi cha muội mất thật sự còn một chút tài sản muội biết ở chỗ nào khôn gbị mất, nhưng bọn họ lại không biết, luôn luôn truy vấn muội lại còn gạt muội, để cho muội tới ám sát huynh… Sau khi muội trở về, lập tức mang theo tài sản này, tự mình đi Nam Văn quốc… Muội làm quận chúa lâu như vậy, nghĩ chính mình cái gì cũng biết, kết quả là vẫn là công dã tràng… Muội, muội vẫn nên ẩn cư thì hơn…”
Bởi vì Vô Mẫn Quân không ngừng đưa ra ám hiệu, ta cũng ngồi xuống, do dự nói với Thịnh An: “Du Nhi, nói như vậy, muội phải chịu khổ rồi…”
“Không khổ!” Thịnh An quận chúa cao giọng, hai mắt dịu dàng tình tứ nhìn ta, “Hoàng Thượng, Du Nhi nguyện ý!”
Nói xong lại thở dài: “Chỉ tiếc, hiện tại muội cũng không thể ở cùng một chỗ với hoàng thượng…”
Kỳ thật lời nói này của nàng ít nhiều cũng mang theo chút ý tứ ám chỉ, nếu “ta” thật sự thích nàng như vậy, làm sao không nghĩ ra biện pháp được? Nhưng ta cũng chỉ giả bộ mơ hồ, an ủi nói: “Nếu
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm