một mình, hỏi nàng: “Sư phụ cô nương chưa tìm thấy?”
Tư Đồ Hữu Tình mồm miệng không rõ nói: “Ồ, tìm được, nhưng lại không thấy được…”
Ta: “À…”
Ta nghĩ nghĩ, Tư Đồ Hữu Tình thật là có bản lãnh thật sự , vì thế nhỏ giọng hỏi nàng: “Cô nương nói xem, nếu Bắc Xương quốc và Tây Ương quốc đánh nhau, bên nào thắng?”
Tư Đồ Hữu Tình lắc đầu.
Ta: “Không biết? Ai, cũng đúng, loại chuyện chiến tranh này cũng khó nói …”
Tư Đồ Hữu Tình tiếp tục lắc đầu.
Ta: “Không sao, cô nương đã rất lợi hại .”
Tư Đồ Hữu Tình điên cuồng lắc đầu, ngay cả bánh bao cũng bắt đầu lắc đầu theo.
Ta: “…”
Tư Đồ Hữu Tình dùng tay kéo lỗ tai bánh bao: “Ngươi bắt chước cái gì.” Bánh bao oan ước kêu hai tiếng.
Tư Đồ Hữu Tình nhìn về phía ta: “Ý của ta là không đánh nhau được.”
Vô Mẫn Quân ngẩng đầu lên, từ từ nhìn chúng ta.
Ta nói: “Không có khả năng đi…”
Tư Đồ Hữu Tình nói: “Ai, có người phải chết, ngươi sẽ khóc hết nước mắt.”
Ta: “…”
Vô Mẫn Quân: “…”
Ta nói: “Ai?”
Tư Đồ Hữu Tình: “Thiên cơ không thể tiết lộ… Tóm lại nén bi thương biến thuận lợi.”
Ta: “… Nén bi thương này như thế nào… Ngươi thật ra đã nói cho ta biết… huống chi đã đem thiên cơ tiết lộ rồi!”
Tư Đồ Hữu Tình lắc lắc đầu, uống nốt ngụm canh cuối cùng, lấy bánh bao đang ăn vụng trứng gà của ta ở bên cạnh đặt lên vai.
… Tốc độ thật nhanh.
Ta không nói gì nhìn bóng dáng Tư Đồ Hữu Tình nháy mắt không thấy, một lúc sau quay đầu nhìn về phía Vô Mẫn Quân: “Vô Mẫn Quân… ngươi nói… người kia, phải, sẽ không…”
Vô Mẫn Quân thần sắc vô cùng bình tĩnh: “Yên tâm, ta không dễ dàng chết như vậy.”
Ta lý giải gật gật đầu: “Cũng đúng, tai họa ngàn năm…”
Vô Mẫn Quân: “…”
Nhưng là ta còn là có điểm lo lắng, dù sao người bên cạnh ta sẽ chết, sau đó khiến cho người của hắn tử vong mà làm cho Bắc Xương quốc cùng Đông Nguyên quốc không thể khai chiến, chỉ có một mình Vô Mẫn Quân.
Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Cô ta nói người kia mà chết, ngươi sẽ khóc hết nước mắt… Ta chế
t , ngươi sẽ khóc sao?”
Sau đó tiếp tục phân tích: “Là Ngô Ung còn không sai biệt lắm.”
Ta: “… Ta đã nói rất nhiều lần vớingươi, hiện tại ta đối với Ngô Ung… thật sự là… Ai.”
Vô Mẫn Quân cười cười: “Vậy ngươi sẽ vì ta khóc hết nước mắt?”
Ta không biết vì sao trở nên thật ngượng ngùng, lắp bắp nói: “Đương nhiên rồi, ngươi, ngươi là thân mình của ta…”
Vô Mẫn Quân gật đầu: “Nói cũng phải.”
Hắn vỗ vỗ bả vai của ta, an ủi nói: “Yên tâm, muốn ta chết, quá khó khăn .”
Giờ khắc này trong mắt của hắn dường như toát ra ý tứ khác, giống như đang nhớ lại một đoạn nào đó, ta thậm chí có thể đọc được ý tứ của hắn là “Ta từng có thời điểm khó khăn nhất, còn không phải giờ vẫn sống tốt sao” .
Lòng ta cũng rung động, cũng vỗ vỗ bờ vai của hắn: “Được, ta tin tưởng ngươi – hoán đổi trở lại là sống tốt rồi.”
Vô Mẫn Quân: “…”
“Ngươi cũng rất keo kiệt, hoán đổi trở lại thì sao nào, khiến ta lập tức chết sao?”
Ta cười ha ha, Vô Mẫn Quân không cười sau đó bỗng nhiên vươn tay kéo ta đi ra ngoài quán.
Ông chủ quán ở phía sau vội kêu to: “Không trả tiền sao! Ba bát đó! ! !”
Vô Mẫn Quân kiêu ngạo hô to: “Chính là ăn cơm bá vương, ai bảo ngươi đưa hơn một chén!”
Ông chủ quán đón gió lau nước mắt: “…”
Ta quay đầu nhìn thấy, nhịn không được cười ra tiếng, tiếng cười bay về phía ông chủ quán, đại khái khiến cho ông chủ quan phát điên…
Ta chạy được một đoạn với Vô Mẫn Quân, bỗng nhiên nhìn thấy phía trước có một thân ảnh nhỏ nhỏ, con chuột đáng yêu – đúng là Tư Đồ Hữu Tình.
Nàng nhàn nhã đi dạo , thấy ta và Vô Mẫn Quân, hoảng sợ, xoay người lại muốn chạy.
Lúc này ta có chuẩn bị, không nói hai lời phi thân tiến lên, ngăn đường đi của nàng lại.
Tư Đồ Hữu Tình khóc không ra nước mắt nhìn ta: “Ta thật sự không thể nhiều lời …”
Ta an ủi nàng: “Yên tâm, ta không phải tới hỏi ngươi này … Ta là muốn hỏi ngươi, nếu có hai người, bọn họ thân thể đổi , kia như thế nào đổi trở về?”
Vô Mẫn Quân cũng đi tiến lên đây, nghe thấy ta hỏi, biết ý của ta liền cũng gật gật đầu.
Tư Đồ Hữu Tình nghe xong, thoáng yên tâm, nói: “À, ý công tử nói là giống hai người như vậy sao?”
Ta cùng Vô Mẫn Quân: “…”
“Cô nương, cô nương khi nào thì biết được?” Ta kinh ngạc.
Tư Đồ Hữu Tình nghĩ nghĩ nói: “Lúc vừa nhìn thấy hai người.”
Ta ôm mặt: “Vậy sao cô không nói sớm… Nếu cô nương biết chuyện của chúng ta, vậy hẳn là cũng biết làm cho chúng ta hoán đổi trở về như thế nào?”
Tư Đồ Hữu Tình lắc đầu: “Lúc trước không nói là vì thiên cơ không thể tiết lộ… Phải, ta biết.”
Ta mừng rỡ: “Cái gì?”
Tư Đồ Hữu Tình nói: “Rất đơn giản a, chỉ cần các ngươi trải qua lễ nghĩa vợ chồng là có thể .”
Ta nghi hoặc hỏi: “Phải không? Thế nhưng chúng ta đã hành lễ rồi.”
Vô Mẫn Quân: “…”
Vô Mẫn Quân nói: “Không phải cái kia, là chỉ… Động phòng.”
Ta: “…”
Hóa ra là chỉ động phòng… Ta nghĩ tới lần động phòng đó, ta với Vô Mẫn Quân phát sinh đủ loại chuyện, cùng với việc bản thân mình nằm mơ kia… Thật sự là xấu hổ tột đỉnh, vì thế lập tức lắc đầu: “Không nên không nên, biện pháp này tuyệt đối không được.”
Vô Mẫn Quân cũng gật đầu: “Ta cũng cho rằng không được.”
“A?” Tư Đồ Hữu Tình có điểm buồn rầu bắt gãi đầu, sau đó vươn tay gãi gãi bánh bao ở bên cạnh, “Bánh bao, ngươi có biết còn có biện pháp nào không?”
Bánh bao: “Chi…”
Tư Đồ Hữu Tình: “Bánh bao cũng không biết, ta đây
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm