sái của anh mà lầm. Mặc dù còn trẻtuổi và chỉ mới tiếp nhận cương vị lãnh đạo tập đoàn này chưa lâu nhưngphong cách làm việc lạnh lùng quyết đoán, hạ thủ ko lưu tình của anh tađều khiến ai nấy phải khiếp sợ. chỉ vọn vẹn mấy tháng mà cổ phiếu củatập đoàn ko ngưng gia tăng, biết bao cô ty phải phá sản trước thủ đoạncủa vị tổng tài này.
“Ai trong số các vị ngồi đây có thể nói cho tôi biết chuyện này là sao ko?” Minh cất giọng trầm trầm, nhưng ngữ khí lại lạnh như băng thật làm cho người ta không rét mà run.
Hơn mười lăm vị giám đốc đầu đều cúi gằm nhìn xuống đất, không ai dámngước lên nhìn gương mặt bình tĩnh của vị Tổng tài kia, e sợ bị điểm mặt chỉ đích danh mình.
Nét mặt Minh không chút thay đổi, nhìn dàn cấp dưới đang khẩn trương đến muốn té xỉu,
- Hàng năm tôi trả nhiều tiền như vậy để mời một đám vô dụng cácngười đến đây làm cây cảnh hay sao? Ai có thể cho tôi một lời giải thích hợp lý, tại sao dự án hợp tác lần này lại xuất hiện vấn đề, giám đốcVương?
Bị chỉ đích danh, Trần A Vương sợ tới mức thiếu chút nữa tim bắn rangoài, mồ hôi ko ngừng tuôn như suối. Hắn lắp bắp, cố gắng nhìn vàokhuôn mặt âm u lạnh lẽo của Minh
-tổng giám …. Chuyện này ko liên … quan đến tôi
-hừ, còn xảo biện. Trợ lý An!
Minh vừa dứt lời thì trợ lý của anh đã đem tài liệu vào phân phát cho mọi người. Ai nấy nhìn vào đều ko hẹn mà liếc nhìn Minh
Sắc mặt của Trần A Vương chuyển từ trắng bệch sang tím lịm. Lúc này đâyhắn thật sự hối hận, rất hối hận vì nhất thời vì lợi ích cá nhân, thamlam nhận tiền của công ty đối thủ, sao hắn có thể hồ đồ mà quên rằngtổng giám đốc của hắn là 1 kẽ máu lạnh kia chứ, lần này hắn chết chắcrồi
-Trần A Vương, anh còn gì để nói ko.
-Tổng … giám đốc … tôi sai lầm rôi, mong anh tha cho tôi 1 lần này thôi.
Trần A Vương quỳ xuống đất liều mạng dập đầu thật mạnh, cầu xin tha thứ. Các vị giám đốc còn lại lén nhẹ trút một hơi thở phào nhẹ nhõm, cũngkhông chịu được lắc đầu thở dài, giám đốc Vương thật sự là tự tìm conđường chết, ai không biết Tổng giám đốc ghét cay ghét đắng chính là lừagạt, đối với những kẻ phản đồ cũng không hề thủ hạ lưu tình, Trấn AVương sau này cũng đừng nghĩ còn con đường sống trên thương trường.
-Tất cả lui hết ra ngoài.
Minh lạnh lùng ra lệnh khiến ai nấy đều trố mắt kinh ngạc, nói ko nênlời. Thấy ko ai có ý định đi ra Minh nóng nãy quát lên, ánh mắt giếtngười trừng tới
-Các ngươi rất nhàn hạ sao? Còn không mau cút đi. Trần A Vương anh ở lại, chuyện của anh chưa xong đâu
-Dạ - Nhóm người vội vọt ra khỏi phòng dường như tháo chạy ra ngoài, ai cũng thở hắt ra, cũng may thoát khỏi chốn địa ngục kia.
Trong phòng lúc này chỉ còn lại Minh, trợ lý An và Trần A Vương đang quỳ dưới nên. Hắn vẫn ko ngừng cầu xin
-Tổng giám đốc, tôi sai lầm rôi, mong anh cho tôi 1 cơ hội chuộc lại lỗi lầm
-Lỗi lầm của anh ko phải nhỏ, nói tôi tha liền tha hay sao – Minhkhẽ nhếch mép, ánh mắt thâm trầm lạnh lẽo ko ngừng quét lên người Trần A Vương
-Tổng giám đốc, thật sự là do tôi bị ép buộc, tôi luôn 1 lòng trungthành với công ty, với tổng giám đốc, vì thế van xin anh cho tôi 1 cơhội chuộc lỗi
Nhìn kẽ đang ko ngừng dập đầu van xin kia, Minh khẽ nhếch mép 1 nụ cười nhợt nhạt khó đoán hiện lên trên khuôn mặt tuấn mỹ kia
………
Minh đăm chiêu nhìn về phía cửa kính, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng kochút biểu cảm, ánh mắt ánh lên vẽ thâm trầm khó hiểu. Mặt trời chiếunhững tia nắng cuối ngày về phía anh khiến bóng dáng cao lớn của anhtoát lên vẽ cô tịch và lạnh lẽo. 26 tuổi, cái tuổi ko nhỏ nhưng là quátrẻ khi đứng trên cương vị lãnh đạo của một tập đoàn lớn, bao nhiêu thửthách cùng gánh nặng đều đặt trên vai anh, phải chịu áp lực từ mọi phíakhông khỏi khiến anh trở nên lạnh lùng và đôi khi tàn nhẫn. Đứng ở vịtrí càng cao gió càng lạnh và con người cũng thay đổi.
-Minh, anh thật sự tha cho cái tên A Vương đó sao
Trợ lý An, đứng ở phía sau ko ngừng quan sát động tĩnh của Minh. Cáibóng to lớn nhưng cô độc của Minh khiến An có chút xót xa, người bạnthân của anh đã thay đổi quá nhiều, ko còn là Hoàng Thiên Minh kiêungạo, nông nỗi mà thay vào đó là 1 người âm trầm lạnh lẽo.
-Vậy cậu cho là như thế nào - Minh vẫn ko quay đầu lại nhìn An, ánh mắt anh vẫn hướng về 1 nơi xa xăm nào đó
-1 kẽ bán đứng công ty, hơn nữa lại bán tài liệu cho công ty của lão Tô, anh thật sự bỏ qua cho hắn sao. Nếu anh là người vị tha như thế thì quả thật anh ko phải là Hoàng Thiên Minh mà tôi quen
-Haha, quả ko hổ danh là bạn tốt của Hoàng Thiên Minh này, hiểu tôi ko ai khác ngoài cậu
Minh bật cười, anh quay đầu bước đến bàn làm việc, ánh mắt ẩn chứa nét cười nhìn An.
-vậy thì cậu đang tính toán cái gì, tại sao lại tha cho cái tên đó.
-Tôi đương nhiên ko thể tha cho kẻ phản bội, chỉ là hắn đang cònchút giá trị lợi dụng. Việc chúng ta ko ký hợp đồng với Thu Hương quảthật đã khiến lão Tô tức ói máu mà ko làm gì được, nhưng con cáo già đóđâu dễ buông tay, chỉ là ko ngờ nội bộ công tý lại lục đục như thế, tôiđịnh nhân cơ hội này làm sạch công ty và đồng thời giáng cho con cáo già kia 1 đòn để hắn ko ngóc đầu lên được.
-Cậu tha cho cái tên Trần A Vương kia chính là vì lý do này, cậu ko sợ hắn quay lại cắn cậu sao
An khó hiểu nhìn Minh, cái tên Minh này càng ngày càng lên level, đếnanh còn ko thể hiểu cái đầu của hắn ta chứa cái gì. Sử dụng 1 kẽ nhưTrần A Vương chẳng khác nào nuôi hổ trong nhà.
-Hắn dám sao, chỉ sợ hắn ko có cơ hội đợi được đến ngày đó – Minh đắc ý nhìn An.
-Vậy cậu định dùng hắn ta đối phó với lão Tô như thế nào.
-Gậy ông đập lưng ông …
chồng ơi !
Thảo nắm lấy ống tay áo của Minh, làm bộ dạng đáng thương nói. Thấy Minh vẫn tập trung làm việc ko có chút phản ứng, con nhỏ lại tiếp tục laymạnh hơn. Chiều nay bà nội đi vắng, trong nhà chỉ có nó và Minh. Đanghọc bài thì tự
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm