thêm lần nữa. “Em đang nhớ về những kỉ niệm chúng ta đã từng có với nhau phải không? Anh cũng thường nghĩ đến em, muốn biết xem cuộc sống của em thế nào, có tốt hay không? Tiếc rằng anh đã kết hôn nên không tiện tìm em. Xuân Phàm, em có thể thông cảm cho hoàn cảnh của anh không?”
“Đàn anh, anh cần gì sự thông cảm từ em chứ! Chúng ta vốn là hai đường thẳng song song, đến cả suy nghĩ cũng chưa bao giờ giống nhau.” Tim Xuân Phàm đột nhiên hơi thắt lại, nhưng cô quyết tâm không để tình cảm vu vơ lấn át lý trí, “Nhìn anh cũng tốt lắm, xem ra cuộc sống gia đình của anh rất hạnh phúc.”
Hà Dân Tuấn quả nhiên vô cùng vui sướng vì chủ đề lại là mình, con ngươi đen ánh lên một tia đắc ý. “Đúng là anh đang rất hạnh phúc, mẹ anh đã từng xem bói cho anh, bà bảo rằng anh có số trời sinh là quý tử, cưới được người vợ có tướng vượng phu, sự nghiệp thuận buồm xuôi gió.”
“Quả là chuyện tốt.” Cô đáp lại một cách xã giao.
“Vợ anh cái gì cũng tốt, tiếc là không được đẹp bằng em, nhưng cô ấy cũng biết cách trang điểm sao cho da trắng ngần, các đường nét rõ ràng, không đến mức khiến anh mất mặt. Cô ấy cũng rất chung thủy, một lòng theo anh, anh cũng rất yêu cô ấy.”
“Thật là tốt!” Bên ngoài nói khách khí vậy với anh ta, nhưng trong lòng cô lại thầm nghĩ: nếu như không phải vợ anh là một thiên kim tiểu thư nhà giàu, lại suốt ngày moi tim moi gan ra ca tụng, khen ngợi anh thì chắc anh cũng chẳng yêu nổi cô ta!
“Xuân Phàm, hiện giờ anh là Quản lý của công ty, nếu như em vẫn niệm tình xưa nghĩa cũ giữa chúng ta, lúc nào em cũng có thể sang bên anh làm thư kí của anh.” Câu nói của anh ta đầy ẩn ý, muốn bảo rằng họ có thể tranh thủ ngoại tình với nhau một chút. “Dương tổng đã thích loại đàn bà làm hồ ly tinh rồi, anh ta sẽ không có hứng thú với mẫu người không hiểu chuyện yêu đương như em đâu. Mà anh, ít nhất anh cũng hiểu khá rõ về em.”
Anh đang muốn sỉ nhục ai hả? Đàng hoàng làm thư kí của tổng giám đốc không làm, lại đi làm thư kí cho tên quản lý quèn như anh, tiền lương, phúc lợi chẳng phải rất xoàng sao? Huống chi cô không có hứng thú làm kẻ thứ ba.
“Không, anh không hiểu tôi đâu.” Vẻ mặt Xuân Phàm lạnh lùng.
Hà Dân Tuấn thương tiếc nhìn cô, “Chính thái độ lạnh lùng này của cô em mà năm xưa anh mới say như điếu đổ. Bây giờ cũng chẳng có thằng đàn ông nào chịu kết hôn rồi mới lên giường cùng cô em đâu, em cố chấp đến mức không nghĩ tới lợi ích bản thân rồi. Thử nghĩ xem, em đã ngần này tuổi…”
“Anh còn nói thêm nữa thì tôi sẽ buộc tội anh đang quấy rối tình dục.”
“Hả?”
Chương 10
Khi đã bước chân vào xã hội, khả năng tìm được một người bạn tốt là rất khó, cơ hội để tìm một người “tri kỷ” còn khó hơn vạn lần.
Xuân Phàm đang nghĩ cách tránh xa con người huênh hoang kia, vừa định nói tiếp thì có một giọng nói vang lên từ phía sau.
“Xuân Phàm!”
Nghe thấy có người gọi, cô quay đầu nhìn về phía sau, một đôi nam nữ đang đi tới chỗ cô, trên khuôn mặt thường trực nụ cười quen thuộc.
“Dật Tâm, chị cũng tới rồi!” Xuân Phàm thân mật chạy tới, nắm tay cô gái tóc ngắn, ánh mắt lại chuyển sang người đàn ông trẻ tuổi có thân hình to cao đứng bên cạnh, cô cười tươi, “Romain, Phương Tịnh Khải?”
“Rất vui vì em vẫn nhớ tôi.” Phương Tịnh Khải cười chân thành, nụ cười của anh rất có thiện cảm và gây được ấn tượng tốt.
Thư Dật Tâm liếc qua Hà Dân Tuấn rồi hỏi Xuân Phàm: “Xuân Phàm, chẳng lẽ em định cặp kè cùng tên đó? Tỉnh táo một chút đi, đừng để hắn lừa em.”
Xuân Phàm than, “Em có cặp kè với anh ta đâu? Là anh ta tự vác xác đến rồi khoe khoang vợ anh ta là cháu ngoại của ông Lâm, cuộc sống anh ta đang rất thuận lợi, sự nghiệp thuận buồm xuôi gió, sau đó còn muốn em nhảy việc làm thư kí của anh ta để cùng nhau hú hí.”
“Đúng là dạng đàn ông kém cỏi! Chỉ cần có cơ hội, chị sẽ chỉnh anh ta thừa sống thiếu chết.”
Thư Dật Tâm đã nói là làm, cô là một người phụ nữ quyết đoán và rất có thực lực. Năm đó, khi Xuân Phàm và Phạm Ti Ti bắt đầu học ở trường nữ sinh quý tốc thì Thư Dật Tâm là đàn chị khóa trước của hai cô. Ba người đồng bệnh tương lân (1), đều là kết quả từ cuộc tình bên ngoài nên họ rất thông cảm và hiểu nhau, Thư Dật Tâm như một người chị cả, chăm sóc các cô rất chu đáo. Điểm khác biệt giữa hai cô và Thư Dật Tâm là Thư Đổng – bố Thư Dật – khi biết tới sự xuất hiện của cô trên đời đã muốn nuôi dưỡng cô, có điều người vợ hợp pháp của ông phản đối, mãi cho đến lúc người con duy nhất mà vợ ông sinh ra lại muốn tại ngoại ở nước ngoài, Thư gia không còn người kế thừa nữa, sau đó Thư Dật Tâm mới có thể tới sống ở nhà họ Thư một cách hợp pháp với vai trò là người thừa kế tài sản. Sau đó, cô tốt nghiệp Đại học với tấm bằng xuất sắc, trở về làm việc trong công ty của gia đình, thể hiện rõ bản lĩnh và mưu trí của mình không kém gì đàn ông cho mọi người thấy.
(1) Đồng bệnh tương lân: Khi hoàn cảnh người ta giống nhau thì sẽ thông cảm với nhau.
Từ trước đến nay, cô không câu nệ chuyện trang điểm sao cho thật đẹp, không mặc những bộ váy dạ hội lộng lẫy hoặc váy ngắn, cô thường xuyên mặc quần dài đơn giản. Chỉ có những sự kiện quan trọng như đêm nay thì cô mới phá lệ, mặc một bộ váy xứng tầm.
Thư Dật Tâm là mẫu người phụ nữ có tiêu chuẩn nữ trung hào kiệt. Nếu cô là đàn ông, Xuân Phàm tin chắc rằng mình sẽ yêu Dật Tâm.
Tiếc rằng kiếp này họ không có duyên, chỉ Phạm Ti Ti mới có thể độc chiếm cô ấy ở kiếp này thôi.
Thư Dật Tâm chính là “Anata” mà Phạm Ti Ti suốt ngày líu lo trên môi. Họ là một cặp từ hồi các cô còn đang đi học, nhưng hai người không thể công khai quan hệ là người yêu của nhau được. Ông Thư Đổng vẫn luôn nghĩ rằng sẽ sắp xếp cho con gái một cuộc liên hôn, ông mong cô nhanh chóng cưới chồng, sớm có con trai để lcó người dâng hương khi ông nhắm mắt xuôi tay.
Chuyện Phạm Ti Ti giở thói quyến rũ, hơi một tí là phóng điện vào đám đàn ông chỉ là để che mắt thiên hạ thôi.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm