Polly po-cket
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Nói rồi, không kết hôn đâu

/>
“Cũng đúng. Bố cậu về tình về lí cũng muốn chăm sóc cậu, không nhận tiền cũng uổng phí.”

Mọi chuyện xảy ra đều có lí do của nó. Hai cô học trò cấp ba rất dễ trở thành bạn tốt với nhau sau khi giúp đỡ nhau vượt qua khó khan, hoạn nạn. Năm ấy Xuân Phàm đã học năm cuối trung học, lúc đó Nhạc Dương Linh đi cùng công ty đến thăm quan đại lục, chẳng may bị tai nạn rồi qua đời. Đó là thời điểm Xuân Phàm rơi vào hoang mang, đau khổ tới mức muốn tự tử. Nhưng chính lúc ấy, Phạm Ti Ti hay tỏ ra là một tiểu thư nũng nịu bỗng trở nên vô cùng nghiêm túc, cùng Anata của mình tới giúp đỡ Nhạc Xuân Phàm đang đau khổ tột cùng. Họ giúp cô nhận thi thể của mẹ, lo đám tang, xử lí mọi thủ tục một cách nhanh chóng.

Sau hơn ba tháng, sức khỏe của Nhạc Xuân Phàm mới đỡ hơn một chút, trong thời gian đó, Phạm Ti Ti mỗi ngày đều ngủ cùng cô để chăm sóc, trông nom. Phải đến nửa năm sau, Nhạc Xuân Phàm mới ý thức được mẹ của cô đã ra đi, cuối cùng chỉ còn lại một mình cô trên đời.

Sau đó có một ngày, Phạm Ti Ti nói với cô: “Tiểu Phàm Phàm, cậu nhất định phải sống thật tốt, thật kiên cường! Nếu không cô Nhạc dưới suối vàng sẽ buồn và khóc đấy. Thật ra sau khi cô không may qua đời khoảng một tháng, Ông phu nhân bảo mình không cần đóng vai nằm vùng nữa, bởi “Phiền Phức” đã không còn, “Phiền Phức Nhỏ” cũng không đáng làm bà ta lo lắng.”

Lòng Xuân Phàm bỗng quặn thắt.

“Người của Ông gia rất vui mừng khi mẹ mình chết ư?”

“Không phải đến mức vui mừng! Chỉ là thở dài thật nhẹ nhõm thôi.”

“Thế thì có gì khác? Thật quá quắt, mẹ mình không cầm một xu nào của nhà họ, bọn họ cần gì phải đề phòng như thế chứ? Sợ mẹ con mình sẽ làm ảnh hưởng danh tiếng nhà họ Ông sao? Họ không cần phải mong ngóng mẹ mình chết đi như vậy. Người phải vào tù năm đó là người nhà họ Ông, Ông Khai Tường, không phải Nhạc Dương Linh! Người họ Nhạc hoàn toàn không có tội gì!” Xuân Phàm tức giận đến nỗi nói cả người cha đã qua đời ra.

“Ầy ầy ầy, cậu không nên kích động quá!” Phạm Ti Ti nhẹ nhàng an ủi cô: “Thế nên mình mới bảo với cậu rằng cậu nhất định phải sống thật tốt, thật kiên cường. Như vậy mới an ủi cho linh hồn cô trên thiên đường.”

“Nhất định mình phải sống thật tốt!”

Chính những lời kể của bạn đã khiến cô không muốn dính dáng một chút gì với Ông gia. Trong giây phút tức giận đó, Xuân Phàm quyết tâm cố gắng sống tự lập, đời này kiếp này coi nhà họ Ông chỉ là cái rắm!

***

Sau khi đáp chuyến bay từ Nhật Bản về nước, Dương Lập Hân về thẳng nhà của Nhạc Xuân Phàm dù đã muộn.

Xuân Phàm vừa mới trang điểm xong, chuẩn bị cùng Phạm Ti Ti đi chơi, cô không nhận được điện thoại báo sẽ về của anh, ngay sau đó đã thấy anh đứng trước cửa nhà. Tên này đúng là không cho người khác cơ hội từ chối mình.

“Em muốn đi đâu?” Anh thấy cô chăm chút trang điểm, buột miệng hỏi.

Cô nhìn hơi hoang dã nhưng không phải kiểu ăn mặc hở hang. Cô mặc quần bò màu trắng như tuyết, áo hai dây họa tiết da báo, ở chiếc eo thon thon là một chiếc thắt lưng nhỏ cùng màu với đôi hoa tai màu đen to bản bằng nắm tay. Cô đeo dây chuyền màu bạc nhiều tầng, chân đi một đôi giày cao gót. Cách ăn mặc này khiến cô trông cao cao, càng toát lên vẻ đẹp hoàn mỹ.

Hôm nay cô khác hẳn với ngày, không còn vẻ khiêm tốn, đoan trang trong cách ăn mặc nữa mà thay vào đó là dáng người uyển chuyển, làm khơi gợi lên bao nhiêu xúc cảm cho đàn ông. Xuân Phàm trang điểm nhấn mạnh vào đôi mắt, tô đậm màu càng khiến ánh mắt cô trông rất bí ẩn, đầy kiêu ngạo. Dường như chỉ cần mỗi cái cử động của cô cũng toát lên vẻ phong tình nhưng vẫn có chút điềm đạm đáng yêu.

Anh được một phen sáng mắt! Nếu như cô đúng là có ý định đi câu hồn cánh đàn ông, hẳn là sẽ vô cùng thành công.

Dương Lập Hân nhìn cô không chớp mắt, anh lại không biết “Nữ thư kí có khí chất nhất” của mình lại có một mặt nổi loạn như vậy?

Có lẽ, không chỉ có một mặt này.

“Sao anh cứ nhìn trừng trừng tôi? Do anh đến không đúng lúc đấy chứ.” Xuân Phàm mặc kệ anh, cô quyết không để cho bất cứ người đàn ông nào làm đảo lộn cuộc sống của mình.

“Em muốn đi đâu?”

“Anata, bạn tôi có tổ chức một sự kiện trong thành phố, cô ấy mời tôi và bạn bè tham gia tiệc mừng.” Cô cầm lấy ví da, chuẩn bị ra khỏi nhà. Xuân Phàm còn nở một nụ cười mê hoặc, “Anh vừa mới xuống máy bay đã chẳng gọi điện thoại cho tôi, còn mất công đến tận nhà thăm hỏi, thật ngại quá! Vậy anh về nhà nghỉ ngơi cho khỏe đi, ngày mai anh còn phải đi làm đúng không?”

“Đúng.” Dương Lập Hân trưng ra bộ mặt không mấy hứng thú quan sát cô, “Nếu như lúc xuống máy bay tôi gọi điện, thông báo với em một tiếng thì em sẽ hủy kế hoạch đêm nay sao?” Vì tôi?

“Tất nhiên không. Vì sao phải hủy? Tôi thỉnh thoảng lại đi chơi một đêm, hơn nữa bạn bè của Anata cũng là bạn bè của tôi, chúng tôi rất hợp ý nhau, cùng nhau tiệc tùng. Đó là cách giải tỏa áp lực rất hữu hiệu đấy.”

Đàn ông thì cần thật, nhưng bạn bè còn đáng trân trọng hơn. Ai bảo đàn ông hơi một chút là thay lòng đổi dạ, hoặc là luôn so sánh cô nào tốt hơn, cô nào đẹp hơn. So với việc qua lại với một người đàn ông thì đi chơi cùng Phạm Ti Ti và Anata của cô ấy còn đáng tin cậy và thoải mái hơn nhiều,

“Gần đây tôi tạo cho em nhiều áp lực trong công việc sao?” Hai mắt anh vẫn chăm chú nhìn cô, cao thâm khó lường.

“Có ai là không áp lực chứ? Tôi không chỉ có áp lực công việc thôi đâu.” Ánh mắt cô khiêu khích.

“Xuân Phàm, đêm nay đừng đi, ở nhà cùng tôi.”

Giọng nói trầm thấp mang theo ngữ khí ra lệnh, Xuân Phàm hơi nhíu mày, bây giờ chẳng phải giờ làm việc.

“Tôi đã bảo không rồi. Lần sau muốn tôi ở lại thì nói sớm.”

Dương Lập Hân nheo mắt lại thành một đường chỉ, ánh mắt sắc bén lại thêm vài phần lạnh tanh: “Tôi dồn công việc của mười ngày lại, mệt mỏi chỉ muốn nghỉ ngơi, vậy mà xuống máy bay một cái là nghĩ luôn đến em, kết quả là gì?” Anh cứ ngỡ rằng cô sẽ

Google PlusTwitter

[7/32] < 1789>

 

Wap đọc truyện » Tình cảm teen

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON