Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Nói rồi, không kết hôn đâu

dang tay, hân hoan chào đón anh. Ai ngờ cô một mực muốn đuổi anh ra khỏi nhà để đi chơi đêm.

“Anh đã mệt mỏi thế, sao không về thẳng nhà mà nghỉ ngơi đi? Đứng ở đây trừng mắt to mắt nhỏ với tôi, anh nghĩ sẽ bớt mệt chắc? Giám đốc Dương anh minh lí trí biến đâu rồi?”

“Ở đây tôi không phải giám đốc.” Khuôn mặt tuấn tú của anh chìm trong bóng tối.

“Thế mà khẩu khí và anh mắt của anh lại bảo rằng anh muốn tôi nghe theo mệnh lệnh của giám đốc!”

Anh mệt mỏi muốn chết, đầu cũng hơi đau, vậy mà lại đứng đây cãi nhau với cô. Quả là tự dày vò bản thân.

“Tôi là một người đàn ông, không phải người máy mà ấn một công tắc là thay đổi lập tức. Tôi cứ nghĩ đã là tình nhân thì phải “Tiểu biệt thắng tân hôn”, hiển nhiên, em không giống người phụ nữ bình thường.” Cảm xúc buồn bã chiếm lấy tâm trí, anh cắn chặt răng.

Anh ta làm cái gì cũng chu toàn, vậy mà lại nghĩ cô thích hợp làm tình nhân bí mật của anh ta? Đúng vậy, cô không ưa tranh cãi, không ghen ghét, không tham lam, ở trên giường với anh ta lại hợp trăm phần trăm. Cô quả là hoàn hảo cho vai diễn đó.

Nhưng cô không thích anh.

Trước giờ anh ta không để ý đến mấy chuyện vặt này, ngược lại còn sợ phiền phức. Sao sao tự nhiên hôm nay anh ta lại nhắc đến?

Dựa vào tính cách trước đây của anh, anh chỉ ở một thời gian rồi sẽ rời đi, cười cười rồi để cô đi chơi cùng bạn bè.

Nhưng đêm nay anh lại có biểu hiện khác lạ, là vì anh nhìn ra một con người khác trong cô sao?

Anh ta có thói quen khống chế mọi thứ trong lòng bàn tay, nếu đột nhiên không kiểm soát được sẽ dùng mọi cách để xử lí tình huống.

Nhưng Xuân Phàm chỉ là một người phụ nữ mà anh ta có hứng thú nhất thời. Chỉ cần tìm được người con gái phù hợp để kết hôn, cô sẽ bị đuổi ngay lập tức, sao anh ta phải để ý? Không bao giờ có chuyện đó.

Chỉ là hành động nhất thời thôi. Đôi môi hồng đào mềm mại nói:

“Chúng ta không phải tình nhân!”

Cơn giận của anh lên đến cực điểm!

“Vậy tôi với em là quan hệ gì?” Giọng nói đầu châm biếm bật ra từ miệng anh.

“Quan hệ chúng ta không thể công khai, cho nên không phải tình nhân.” Xuân Phàm xì một cái.

Anh rất muốn tóm cô rồi đánh vào mông cô một trận!

Cô nói như vậy chẳng khác nào giống như bảo anh là loại đàn ông bám váy phụ nữ để được thăng quan tiến chức! Cô nhất định phải nói như thế sao?

“Em lúc nào cũng phải đay nghiến trong từng lời nói, thích tranh cãi với tôi thế à?” Anh ghé sát vào mặt cô, giọng thâm trầm, gầm nhẹ, “Cứ coi như tình nhân bí mật với tình nhân công khai là một loại đi, vì tôi không phải Ngưu Lang, em cũng không phải loại gái ngoài đường. Nếu như không phải cả hai chúng ta có thiện cảm với đối phương lại tin tưởng lẫn nhau, em cho rằng tôi có thể tùy tiện lên giường với ai cũng được sao? Hay em có thể như thế?”

Anh đột nhiên bùng phát khiến cho cô giật mình.

“Tôi không như thế!” Cô chớp mắt, cắn môi rồi nhìn trừng lại anh. Xem ai sợ ai?

Anh thật lâu sau không nói gì, cảm giác lạnh giá xung quanh anh cũng dần tan biến.

Anh đêm nay chắc hẳn mệt mỏi phát điên, thần trí mơ hồ nên mới thảo luận vấn đề “tình nhân” này với cô, cuối cùng đã đau đầu lại càng đau hơn.

Nói về dây thần kinh tình cảm của mình, từ lâu anh đã làm cho nó tê liệt. Anh nhất định phải hoàn thành chương trình học của mình sớm hơn những bạn học của mình trước mấy năm, hoàn toàn đem tuổi thanh xuân của mình đi mai táng để trở thành một thương nhân, tiến vào nơi thương trường tàn khốc như chiến trường.

Không phải anh không có đàn bà, khi còn ở nước ngoài anh cũng có qua lại với vài người, nhưng không ai lưu lại ấn tượng trong anh. Có thể nói, anh chưa tình yêu bao giờ, cũng không nghĩ rằng mình sẽ cần tới tình yêu.

Đêm nay Xuân Phàm cũng bị thái độ kì lạ của anh dọa cho. Rõ ràng anh là một người rất lí trí, lí trí đến mức gần như trở thành máu lạnh. Sao đột nhiên đêm nay anh lại hành động cảm tính như vậy?

Cô cũng không oán trách việc anh chiếm lấy không gian và thời gian của cô nữa, mà tự mình hưởng thụ cuộc sống vui vẻ, an nhàn. Đó mới là điều tuyệt vời nhất.

Anh xem cô như một “tình nhân bí mật” hoàn mĩ ư… Theo lời anh nói là vậy, nhưng có chỗ nào giống?

“Dương Lập Hân, anh có chỗ nào trên người không thoải mái sao? Hôm nay anh lạ lắm.”

Anh yên lặng nhìn cô, chăm chú như muốn đem cô ra nhìn đến lúc xuyên thủng thì thôi.

“Thôi.” Anh trầm mặc một hồi rồi mới chậm rãi mở miệng: “Tối nay em trông rất hấp dẫn, chúc em có một buổi tối vui vẻ.” Nói rồi anh xoay người bước đi.

Lời nói cùng biểu hiện của anh khiến Xuân Phàm ngẩn người.

Hôm nay nhất định là anh ta có bệnh, hơn nữa bệnh còn rất nặng.

Chương 5

Muốn yêu một người cũng rất khó, đâu phải cứ đơn giản nói yêu là yêu?

Ngày hôm sau Dương Lập Hân đi làm muộn, điều này đã làm chấn động tất cả mọi người. Thân là thư kí của anh, Nhạc Xuân Phàm lập tức gọi vào di động của anh nhưng không ai nhấc máy, cô bất đắc dĩ đành phải đến tận biệt thự của anh. Đến nơi cô gặp người quản gia, ông ta bảo anh bị cảm, giờ đang sốt nặng đến mức phải gọi bác sĩ đến tiêm cho một mũi mới đỡ sốt. Tình trạng như vậy khó mà đến công ty làm việc.

Trước giờ ma đầu chưa bao giờ bị bệnh, Xuân Phàm cứ nghĩ anh là một cỗ máy làm việc hay một người sắt tương tự như vậy, cô cũng chẳng nghĩ đến việc anh cũng có lúc bị ốm. Chẳng lẽ vì bị cảm nên tối qua anh mới trưng ra bộ dạng khó chịu sao? Vậy mà lúc đó cô còn cãi nhau với anh, bây giờ nghĩ lại cô cảm thấy thật hối hận.

Mồm cô có khi còn thiêng hơn quạ đen! Mới tự nhủ có phải anh ta mắc bệnh không mà hôm sau đã thành thật.

Cô thuật lại tình hình của tổng giám đốc cho trợ lí Sa Chấn, Sa Chấn lập tức lao đến nhà Dương Lập Hân để bàn công việc.

Tổng giám đốc không ở công ty cũng như nhà không có chủ, nhân viên được một ngày nghỉ bất ngờ. Liễu Nghi thấy thế lập tức online

Google PlusTwitter

[8/32] < 18910>

 

Wap đọc truyện » Tình cảm teen

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON

Old school Easter eggs.