hoàng hôn thôi. Bà đi đi, để yên cho tôi ngủ.
- Thế tôi đi nha.
Thiên Di nói rồi bước tới bên cửa sổ. Vậy là một ngày mới đã đến- một ngày có lẽ sẽ đem lại nhiều niềm vui và hứng khởi.
***
Bãi biển buổi sớm vắng người, những ánh nắng ngoan cố vẫn không chịu ló đầu ra khỏi mây. Trong cái không gian tinh khiết và yên bình ấy, từng cơn gió cũng như nhẹ nhàng hơn, không đủ để người ta rùng mình nhưng làm cho bất kì ai cũng cảm thấy thư thái và nhẹ nhõm. Thiên Di và Mạnh Hoàng chậm rãi bước trên bờ biển, những con sóng từ xa cứ lần lượt xô đến, nuốt gọn dấu chân để lại trên cát. Hôm nay Mạnh Hoàng trông năng động và trẻ trung trong chiếc áo thun in hình họa tiết cùng quần jean, dưới chân là đôi giày converse màu đen khỏe khoắn. Khuôn mặt đẹp trai ngẩng cao đầy lạnh lùng và kiêu hãnh như thách thức với tất cả mọi người. Trái lại, Thiên Di nhìn trông giống như một cô công chúa nhỏ với chiếc váy màu xanh nước biển, mái tóc xõa dài nhẹ bay trong gió.
Thiên Di nhìn Mạnh Hoàng rồi cười tươi:
- Trước đây em hay thấy mấy cảnh này trên phim, không ngờ có một ngày cũng được cùng người mình yêu đi dạo, ngắm mặt trời mọc trên biển.
- Nghe sến sẩm quá.- Mạnh Hoàng lè lưỡi.
Thiên Di đỏ mặt huých tay Mạnh Hoàng:
- Vô duyên! Anh đúng là…Đang lãng mạn thì…
Mạnh Hoàng giả bộ nhăn nhó trước hành động thô bạo của Thiên Di, định bụng quay sang trêu đùa thêm vài câu nữa nhưng chợt thấy ánh mắt Thiên Di đột nhiên trở nên suy tư nhìn về phía biển.
- Em đang nghĩ gì vậy?
Thiên Di khẽ cười:
- Em chỉ không biết đây là thật hay mơ.
- Ngốc, lại nói linh tinh gì hả?
- Thật đấy! Ông trời đã cho em gặp anh, yêu anh, giờ lại cho em cùng anh làm những việc ý nghĩa như thế này. Em không dám tin đó là sự thật. Em sợ…một ngày nào đó em tỉnh giấc, và tất cả những điều này sẽ tan biến như bọt biển.
Thiên Di vừa nói dứt lời thì cũng là lúc cánh tay ấm áp của Mạnh Hoàng vươn ra ôm chặt lấy nó. Giọng nói của Hoàng nhẹ nhàng nhưng lại đầy sức mạnh.
- Có anh ở đây rồi, sẽ không có gì là mơ cả.
Thiên Di mỉm cười tựa đầu vào vai Mạnh Hoàng. Ở đằng đông, mặt trời đã bắt đầu chiếu rọi những ánh nắng chan hòa đầu tiên.
- Sao hai người đó lâu về thế nhỉ?
Hoa vừa nằm dài trên giường đọc truyện tranh vừa lẩm bẩm. Thiên Di đi được một lát thì Hoa cũng thức giấc, từ đó đến giờ Hoa chờ mãi nhưng chưa thấy Thiên Di và Mạnh Hoàng trở về.
- Thôi, không đợi nữa. Hai người đó về đến nơi thì chắc mình cũng chết đói mất. Đi ăn sáng thôi.
Hoa nói rồi cầm chiếc ví trên bàn và ra khỏi phòng, mắt nhìn chăm chú vào tấm bản đồ du lịch Nha Trang. Vừa bước ra đến sảnh bỗng nhiên một bóng người lao đến va vào Hoa khiến nó ngã lăn ra đất. Hoa bực tức ngước nhìn người con trai có vẻ bảnh bao vừa đâm vào mình.
- Anh…
- Cô…
- Đi mà không nhìn đường hả?
Cả hai người cùng đồng thanh lên tiếng. Người con trai kia ngạc nhiên nhìn Hoa- lúc này cũng đang sửng sốt không kém. Ngớ ra một lúc rồi cả hai cùng nhìn nhau phì cười. Chàng trai kia nắm lấy tay Hoa và nhẹ nhàng đỡ nó dậy nhưng lại giật mình khi nhìn xuống chiếc đồng hồ đang đeo.
- Chết, tôi muộn giờ rồi! Bây giờ tôi có chút việc, tạm biệt nhé.
Người con trai kia vội vã chạy đi, kết thúc một cuộc gặp mặt kì lạ và chớp nhoáng, bỏ lại Hoa vẫn đang tròn mắt ngỡ ngàng. “Đúng là kì lạ”- Hoa mỉm cười nghĩ bụng.
***
- Vậy là bà đã đi ăn một mình?
- Tất nhiên, chẳng lẽ ngồi một chỗ chờ hai người mãi?
Thiên Di nhìn Mạnh Hoàng rồi lại nhìn sang Hoa.
- Xin lỗi, lúc đấy tôi gọi điện cho bà nhưng không thấy nghe máy, tôi và Hoàng về khách sạn nhưng bà đã đi mất rồi.
- Thôi không sao, chuyện đấy cũng chẳng có gì quan trọng.
Hoa cười rồi ăn nốt que kem đang cầm trên tay. Cuộc nói chuyện đang diễn ra vui vẻ thì bỗng một người con trai đi từ đâu đến và dừng lại ngay trước mặt ba người.
- Cô là…người con gái sáng nay tôi gặp?- Người đó ngập ngừng lên tiếng.
- A, đúng vậy!- Hoa reo lên.- Anh chính là người đã làm tôi “vồ ếch” ngay ở sảnh khách sạn.
Thiên Di và Mạnh Hoàng ngạc nhiên nhìn Hoa cùng người con trai kia đang thân thiết cười nói.
- Hai người quen nhau?- Thiên Di hết chỉ sang bạn mình rồi lại chỉ sang “kẻ lạ mặt”.
- Xin chào, tôi tên là Nam Huy.
- Ra vậy, chết nhé! – Thiên Di tiến lại gần và nháy mắt với Hoa.- Bà cũng ghê thật đấy, mới đến đây hôm qua mà hôm nay đã…
- Vớ vẩn!- Hoa lườm Thiên Di một cái thật dài.
Thiên Di cười tủm tỉm rồi nắm tay Mạnh Hoàng:
- Chúng ta đi thôi không lại phá hỏng không khí. Hai người cứ tự nhiên nhé!
- Ê, bà đi đâu vậy? Đợi tôi đã, Thiên Di!
Hoa gọi với theo nhưng không kịp, Thiên Di và Mạnh Hoàng đã đi biến vào trong đám đông du khách. Nó đành bối rối quay sang Nam Huy.
- Xin lỗi anh, bạn tôi…
- Không sao.- Nam Huy cười tươi.- Dù gì tôi cũng đang rảnh, đi café nhé?
Hoa thoáng chút lưỡng lự nhưng rồi cũng gật đầu đồng ý. Thấy vậy, Nam Huy liền dẫn Hoa đến một quán café khá lớn ở bên đường, từ đó vừa có thể ngắm nhìn phố xá, vừa có thể phóng tầm mắt ra đón nhận màu xanh dịu dàng của biển.
- Hình như anh cũng là người Hà Nội?- Hoa ngắm nghía Nam Huy và lên tiếng.
- Ừ, tôi cũng mới vào Nha Trang được vài ngày.
- Anh vào đây có việc gì vậy?
- Cũng giống cô thôi, đi du lịch.- Nam Huy nhún vai.
Hoa tròn mắt ngạc nhiên:
- Sao anh biết tôi đến đây du lịch?
Nam Huy cười khì khì để lộ ra chiếc răng khểnh đáng yêu:
- Dễ thôi mà. Sáng nay ngoài quyển truyện tranh cô cầm, tôi còn thấy một tầm bản đồ nữa. Tay cầm bản đồ, ăn mặc đơn giản dễ chịu, khuôn mặt ngô ngố nhìn xung quanh, thêm nữa lúc nãy cô lại đi cùng mấy người bạn. Vậy nhất định là đi du lịch rồi.
- Anh cũng thông minh nhỉ? Nhưng cái chi tiết “khuôn mặt ngô ngố” là thế nào hả?
- Ừ thì…không ngố, được
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm