Polly po-cket
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Tình Yêu Bên Trái

vai: "Lầntrước em kéo anh đi lượn phố, ở trong cửa hàng điện thoại em đã nhìn ngắm thậtlâu. Sau khi tiễn em về nhà, anh đã lén lút quay lại hỏi người phục vụ, cô ấynói em ngắm chiếc "Xin chào" này." Anh lại mỉm cười "Nói thậtchiếc điện thoại này rất xấu, chỉ có em mới thích nó thôi".



Cô chun môi, "Đây là loại điện thoại nắptrượt đời mới nhất đây, đẹp quá!". Cô lại thở dài nói: "Thật là...,đúng là heo thì không thể hiểu được thế nào là đẹp và xấu". Anh dùng dao cắtmột miếng nhỏ thịt bò bít tết đưa lên miệng: "Em không nghĩ xem nên tặnganh món quà gì à?". Anh lại tháo chiếc vòng ngọc phật từ trên cổ ra nói:"Em tặng anh một đồng trả cho chiếc vòng ngọc này, có như vậy thì anh mớiđeo nó".



Cô cúi đầu, trong ánh mắt vụt sáng, nhanh đến mứckhiến người khác khó có thể nắm bắt. Kỳ thực, chiếc vòng ngọc phật ấy là do côhàng ngày tiết kiệm mà mua được. Để giấu anh việc cô tiêu tiền, cô đã cố ý lừaanh, nói chiếc vòng ngọc này mua một đồng.



Thì ra, cách nói như vậy thật là chỉ có heo mớitin. Viên ngọc ấy, làm sao mà chỉ có một đồng được.



"Em giận à?". Anh hỏi rụt rè, cô ngẩngđầu, mỉm cười: “Anh thực là đồ ngốc, em làm gì mà phải tức giận chứ? Đồ mua mộtđồng thì không tốt sao?". Cô thò tay ra trước mặt anh, "không tốt thìanh trả lại cho em, em còn chưa muốn tặng nó cho anh".



Anh chăm chú nhìn viên ngọc quý, rồi đeo nó vàocổ "Ai nói là không tốt, anh rất thích".



Thế cho nên em mới nói anh là kẻ "biếnthái", đồ mua chỉ có một đồng mà cũng thích. Cô cười khúc khích: "Yêntâm đi, em sẽ làm vệ sĩ miễn phí của anh. Lần này chúng ta chuẩn bị chạy đến nướcnào?"



"Nhà em".



"Hả..." Cô gần như nghẹn cứng họng, mặtđỏ bừng, hỏi không dám nghĩ: ''Anh nói chạy đi đâu?"



"Nhà em". Ngữ khí rất kiên định



"Trai chưa vợ gái chưa chồng..."



"Nhà em!". Anh ngắt lời cô, ánh mắt cóphần mãnh liệt. "Ngoài nhà em ra, chỗ nào anh cũng không đi!"





“Được thôi, anh muốn ở bao lâu?", cô xuốngnước, anh chàng này cứng đầu như một con bò, có nói kiểu gì cũng không thông.



"Cho đến khi hủy được hôn ước".





"Nếu không hủy được hôn ước thì sao?".Cô hỏi thật cẩn thận. Anh trả lời rât hiển nhiên: "Thì ở cả đời vậy".



"Trời ạ, tôi thật là phải nuôi một con heoư?", cô tỏ vẻ đau buồn vô hạn.



"Ăn nhanh lên, ăn xong mau trở về nhà giúpanh dọn dẹp một phòng, ngay đêm nay anh sẽ trốn qua đấy". Anh chu chu môi,gương mặt thoáng nét cười tươi tắn. Cô hậm hực trừng mắt nhìn anh, anh cười:"Việc khẩn cấp mà, cho nên mới phải giục em, nếu không anh đã không dám làmmất hết cả hứng thú của em trong lúc em đang ăn cơm".



Vừa tan sở , cô vội vã đi thẳng về nhà, đây đíchxác là tòa nhà A, tầng 15, là nhà của cô. Nhưng cô vừa bước vào nhìn, thì thựcchẳng giống nhà của cô chút nào! Bình thường cô đều quét nhà sạch sẽ, đồ đạc sắpxếp vô cùng ngăn nắp. Nhưng bây giờ thì... trên đất bày la liệt đồ lớn đồ nhỏ,đến cả rác cũng vứt bừa bãi khắp nơi, nhìn giống như cảnh vừa bị kẻ trộm đột nhậpvào nhà lục lọi ăn trộm thứ gì đó.



Cô khe khẽ cởi giày, giấu chiếc gậy sắt sau lưng,đi chân đất nhẹ nhàng rón rén bước vào trong phòng. Tim đập loạn xạ, trong lòngbàn tay và cả sau lưng toát hết mồ hôi. Cửa phòng vừa mở, cô đưa măt nhìn vàobên trong, quả thực có một người đàn ông đang cầm quần áo của cô làm điệu bộtrước ngực.



Dựa vào điều quan sát được, cô thấy đó không chỉlà một tên trộm, mà còn là một kẻ điên biến thái!



Cô nhẹ nhàng quan sát những động tác di chuyển củahắn, chiếc gậy sắt không khách khí vụt xuống. "Quả trứng rùa thối ngươi,lão biến thái, dám đến nhà bổn cô nương ăn trộm, ta đánh chết ngươi tên khốn nạn!".



"Đừng..." người đàn ông kia bị đánhngã soài ở trên giường, đầu vùi trong đống quần áo của cô, yếu ớt kêu la.



"Hừm", cô vứt chiếc gậy sắt sang mộtbên, "Ta không muốn giết kẻ phạm tội như ngươi, nhanh đứng dậy theo ta điđến đồn cảnh sát".



"Anh..." tiếng của người đàn ông kiathều thào, giống như con muỗi vậy. Cô đá thật mạnh lên hai chân của hắn:"Đừng có giả vờ chết, đứng dậy cho ta".



"Là anh...", người đàn ông cố gắng hấttung đống quần áo đang che lấp ở trên đầu: "là anh Gia Tuấn".



Cô ngẩn người, mở trừng hai mắt, vội vàng hỏi:"Sao lại là anh? Làm sao anh vào được nhà em"



Trên mặt Hách Gia Tuấn lộ rõ vẻ xám ngoét:"Anh vốn có chìa khóa nhà của em mà".



"Em có đưa chìa khóa cho anh lúc nàođâu?"



"Ha ha", Hách Gia Tuấn cười thật khókhăn, "Có lần... chẳng phải anh nói muốn qua nhà em lấy đồ... em đã đưachìa khóa cho anh".



Cô đá tiếp vào hai chân anh một lần nữa:"Anh lại còn dám lấy chìa khóa nhà của em!"



"Đừng đánh nữa, đánh nữa là chết người đấy".Anh đứng dậy, toàn thân đau nhức ê ẩm: ''Em dùng cái gì đánh lên lưng anh vậy,thật là đau chết đi được".



Anh nhìn xuống thấy chiếc gậy sắt nằm lăn lóctrên đất, đau khổ nói: "Sao không nói với anh, em cầm gậy sắt đánh".



"Lời thừa, nếu không dùng gậy sắt thì dùngcành hoa à, hay là dùng đậu phụ?". Cô nhìn anh như điều hiển nhiên vậy,Anh nhìn cô chằm chằm đầy giận dữ: "Em thật là bị điên hả, gậy sắt có thểđánh chết người đấy."



"Em bị điên hả?" Cô mở trừng hai mắt,chống tay lên hông mắng mỏ: "Anh mới đúng là đồ con heo! Tự nhiên lén lénlút lút vào nhà người ta làm cái gì, lại còn làm cho nhà người ta lộn tùng phèolên, không đánh anh chết, coi như là anh mệnh tốt vậy!".



"Em mới chính là người chẳng có lí lẽ gì, bảnthiếu gia đẹp trai sáng láng, phong lưu hào hoa, làm sao có thể nhìn giống nhưmột tên ăn

Google PlusTwitter

[13/52] < 1131415>

 

Wap đọc truyện » Truyện teen

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON