XtGem Forum catalog
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Tình Yêu Bên Trái

cắp được".



"Đúng vậy, không giống ăn cắp". Cô nhoẻnmiệng cười: "Giống ăn trộm".



"Thôi". Anh chuyển đề tài, mắt lénnhìn lên giường, rồi vội vội vàng vàng ngồi xuống: "Anh giúp em dọn dẹp sắpxếp lại là được chứ gì."



Trong mắt cô lóe lên một tia sáng nghi ngờ, cô cầmchiếc gậy sắt lên: "Đứng dậy, dưới mông anh chắc chắn là có vật gìđó".



"Không có, chỉ là quần áo của em thôimà". Anh cố cười với vẻ ngây thơ. Cô trừng mắt nhìn anh, trên mặt chẳng cóchút xúc cảm gì: "Đứng dậy!", sắc mặt anh u ám, anh dùng tay ôm lấy mặt:"Đừng đánh anh!".



"Đứng dậy!" cô quát lên lần nữa, nhưra lệnh. Anh gan lì cố thủ, chẳng chút nhúc nhích gì. Cô cúi xuống cầm chiếc gậysắt, tạo thế chuẩn bị đánh, anh hoảng sợ vội vàng bỏ chạy. Cô lật đống quần áo,hai má nóng bừng, cầm chiếc gậy sắt chỉ theo hướng anh vừa chạy: "Anh thựclà kẻ biến thái đáng chết, sao anh lại lây nội y của em".



Hách Gia Tuấn vội vội vàng vàng chạy ra ngoài, vừachạy vừa lớn tiếng nói: "Cuối cùng thì anh cũng đã biết rồi nhé, size củaem là ngực 34B và hông 27". Anh phi thẳng vào nhà tắm, đóng chặt cửa,không chịu ra.



Cô tức giận cầm diiêc gậy sắt đứng ở bên ngoài,gõ cửa loạn xạ.



Anh ở trong cười chọc tức: "Anh không rađâu".



"Được!" cô giận dữ: "Có một cách,anh hãy ở trong ấy cả đời đi đừng có ra, hễ thò mặt ra em sẽ đánh anh chết".



"Được, anh chọn cách ở trong này!", cônghiến răng, vô cùng tức giận.



"Anh duy nhất chọn cách này." Tiếng củaanh to và rõ ràng, giọng điệu ranh mãnh: "Trước đây anh nhìn thấy size áongực của em không đến 34B cơ mà, em nhất định là cố ý mua size lớn hơn rồi! Anhchỉ là vô tình phát hiện ra chân tướng thôi, cho nên em định giết người diệt khẩuà!".



Cô cầm cây gậy sắt đánh mạnh lên tường, "Ầm"một tiếng vang lên, đinh tai nhức óc: "Bây giờ thì em đã hiểu thế nào gọilà biến thái rồi. Tốt nhất thì anh đừng có thò mặt ra! Chui ra nhất định sẽ chếtchắc đây! Em sẽ bẻ gãy xương anh, moi tim anh ra xem có phải là một trái timđen xì không! Em nghĩ anh là một con heo như vậy, trái tim nhất định là đenthui rồi".



"Em có thể cùng anh tám chuyện như vậy, rõràng em cũng không phải là người, đích thị là mẹ heo rồi!".



"Đáng ghét!", cô tức giận ngùn ngụt đátới tấp vào cửa, "Tên khốn nhà anh, mau lăn ra đây!".



"Có chết cũng không ra!" anh ý chíkiên định.



"Được, em xem anh có thể chịu được baonhiêu lâu." Nói rồi cô ôm gậy trấn giữ ở ngoài cửa. Năm phút sau, anh thấpgiọng năn nỉ: "Gia Mĩ, cứ gắng như thế này, đối với chúng ta chẳng có lợichút nào, chúng ta giảng hòa nhé."



"Chết đi!'', giọng của cô cũng đã mềm đi rấtnhiều rồi. Anh thống thiết nói: “Toàn thân anh đau nhức, nhất là ở phía saulưng, hình như bị cháy máu rồi thì phải."



"Anh cho rằng nó là dao hay sao? Nhiều lắmthì cũng chỉ sưng lên mà thôi, làm sao có thế chảy máu được, đừng có nói nhảmnhí với em, giả vờ đáng thương để lừa em đồng ý phỏng!".



"Được rồi", anh bắt đầu đầu hàng"Không chảy máu, nhưng thật sự rất đau mà. Anh sai rồi, anh xin lỗi, anhnhận lỗi, được không?".



"NO NO NO!".



"Vậy thì em muốn thế nào?", anh vannài.



"Cọ sạch nhà vệ sinh, bồn tắm rồi thì hãychui ra".



"Được." Cửa cuối cùng cũng được mở rồi,anh mặt mày bi thương, xắn tay áo lên, thảm thiết nói: "Được, anh cọ!".



"Đáng ghét!" Gia Mĩ đấm đấm vào lưng,cuối cùng nhà cửa cũng sẽ được dọn dẹp sạch sẽ. Cô ngồi trên ghế sô-pha, trừngmắt nhìn gương mặt đầy vẻ thư giãn của Hách Gia Tuấn. Cái thằng cha này, hơn nửangày rồi mà vẫn còn ngồi đây ăn hoa quả, xem ti vi, đến bồn tắm cũng còn chưađi cọ rửa. Cô lạnh lùng nói: "Nhà tắm vẫn còn chưa được cọ sạch đúngkhông?".



"Gia Mĩ", anh đưa mắt nhìn cô, ánh mắtchan chứa yêu thương. Cô nhất thời lúng túng, trái tim đột nhiên tăng tốc, đậphỗn loạn, nhanh đến mức cô không tài nào kiểm soát được. Tiếng cô khản lại:"Đi dọn dẹp nhà tắm sạch sẽ!".



Ánh mắt anh long lanh, cất tiếng thật khẽ:"Anh thật...",cô lớn tiếng cắt ngang lời anh: "Thật giả gì, đi dọnnhà tắm nhanh!".



Anh ngồi trên ghế sô-pha, hai tay ôm lấy ngực:"Không."



"Sao anh có thể nói đi nói lại như vậy?"Cô giơ một nắm đấm lên. Anh vẻ mặt vô cùng đau khổ ôm lấy đầu: "Thật sự làrất đau mà!".



"Hách Gia Tuấn!", cô gào lên, anh lénlút nhìn cô thấy vẻ giận dữ khủng khiếp của cô, anh đành nói: "Anh cọ!"Anh vừa bước vào nhà tắm, đã lại nghe tiêng cô hét lên hỏi "Anh lấy cái gìcọ?".



Cô nằm trên ghế sô-pha, vừa ăn nho vừa nói:"Lên sân thượng lấy".



"Gia Mĩ..."



Một tiếng kêu đau đớn yếu ớt từ phòng tắm vọngra. Cô đứng dậy, giọng điệu tồi tệ hỏi: "Anh lại làm sao thế?""Gia Mĩ.."tiếng của anh ngắt quãng giống như bị oan hồn đoạt mệnh vậy,không ngừng vang lên.



"Em đến đây". Cô vội vã bước vào phòngtắm. Cảnh tượng trước mắt làm cô giật thót mình, vòi nước từ trên bồn rửa mặtkhông ngừng tuôn chảy. Hách Gia Tuấn gương mặt thất thần đứng ở bên cạnh, trongánh mắt toát lên dòng chữ: "Đừng quan tâm đến việc của tôi!".



Cô vội vàng dùng tay bịt miệng vòi nước lại, nóivới anh: "Anh ra chỗ tủ xách cái thùng đựng đồ sửa chữa vào đây"."Em định làm gì?" Anh cẩn thận hỏi lại cô.



"Bảo anh đi thì đi, sao còn đứng đó hỏi lằngnhằng gì vậy". Khẩu khí của cô rất tệ "Đại thiếu gia thực là đại thiếugia, tóm lại, không phải là cầm đến để đè bẹp anh".



"Kìa!" Anh quay người chạy ra ngoài,không ngờ bị trượt chân suýt nữa ngã, anh nhanh tay nhanh mắt túm được vạt áo củaGia Mĩ. Gia Mĩ lớn tiếng quát: "Này, anh đừng có túm áo em, như thếthì..."

Google PlusTwitter

[14/52] < 1141516>

 

Wap đọc truyện » Truyện teen

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON