rất đẹp!" Hách gia gia vội vàngtúm lấy cánh tay anh: "Mấy năm rồi mới trông thấy cháu đến Hồng Kông, làmsao mà có thể đi về như vậy? Mẹ cháu gọi điện thoại cho ông, nói cháu chạy trốnkhỏi cuộc hôn nhân ép buộc, nếu cháu đến Hồng Kông, thì bắt cháu đi chuyến baykế tiếp trở về. Ông đã hỏi các chuyến bay, cố ý đến đây đợi..."
Hách Gia Tuấn cười giả lả: "Cháu biết ngaymà, ông sẽ không bán đứng cháu đâu, cho nên cháu mới chạy đến đây, từ bên kia bờbiển, dùng hết 36 kế, trải qua biết bao nhiêu khổ nạn, cuối cùng... bay đếnđây. Những khó khăn gian khổ trong cả quá trình ấy, thật khó mà có thể nói chorõ ràng được. Tóm lại khó khăn gian khổ giống như Tôn Ngộ Không đi lấy kinh ởTây Thiên vậy".
"Bao nhiêu khó khăn như vậy, thôi để về nhàrồi nói ta nghe "
"Đương nhiên rồi!" Hách Gia Tuấn bếGia Mĩ đứng dậy đi thẳng ra xe. Gia Mĩ vùi mặt vào ngực anh, cười đến nỗi toànthân rung bần bật. Anh chàng này, tài nói dối đúng là số một. Hách gia gia ngồivào trong xe, dặn tài xế lái xe, rồi lại vô cùng vui mừng nói với Hách Gia Tuấn:"Mau mau nói xem, cháu dùng kế gì mà lừa được đám vệ sĩ, làm sao mà trốnra được?".
"Cháu nội của ông đương nhiên là phải thôngminh rồi, trước tiên cháu dùng chiêu "Mạn thiên quá hải", sau đó lạidùng chiêu "Điệu hổ li sơn", cuối cùng "Dương đông kíchtây", sau đó "Kim thiền thoát xác" trốn đi rất an toàn".
"Trọng điểm, ông muốn nghe cụ thể cả quátrình."
"Cả quá trình thực rất phức tạp, chỉ có hơnmột tiếng nói không thể hết được. Tóm lại ông chỉ cần biết, cháu để gặp đượcông, đã phải đổ biết bao nhiêu mồ hôi nước mắt, như vậy là được rồi." Giọngcủa Hách Gia Tuấn rất nghiêm trọng, Hách gia gia cảm động nói: "Ông đã sớmbiết tên tiểu tử ngươi nhất định rất nhớ ông, nhưng không ngờ, vì để gặp đượcông nội mà cháu đến cả nhà của mình cũng không cần." Hách Gia Tuấn lẩm bẩm:"Tất cả thẻ đều bị khóa rồi, đến một đồng cũng chẳng có, không đến chỗ ôngthì còn biết chạy đi đâu."
Hách gia gia lúng túng hỏi lại: "Cháu vừanói cái gì không tiền?".
"Ông nội, tai của ông thực có vấn đề rồi đấy,vừa rồi rõ ràng là cháu có nói gì đâu".
"Thật không?".
"Thật..."
Hách Gia Tuấn nghiêm túc gật đầu, "Thật lànghiêm trọng rồi, ông nên đi bác sĩ kiểm tra mới được". Gia Mĩ ôm chặt lấyanh, khuôn mặt bức bối đỏ dần lên, thật không thể hiểu, trước đây vì sao mình lạigọi hắn là lợn nhỉ? Thực ra phải gọi hắn là Hồ ly mới đúng.
"Nhưng mà, rõ ràng là cháu nói..."
"Ông nội!" Hách Gia Tuấn lớn tiếng gọi,cắt ngang lời ông rồi chuyển đề tài: "Ông xem, cảnh hoàng hôn ở đây thậtlà đẹp quá, không biết có phải là do ông ở bên cháu hay không, mà hôm nay cháuthấy cảnh hoàng hôn thật là tuyệt đẹp!".
Nhưng khoảnh khắc hoàng hôn thật ngắn, những tianắng đang dần rút lui, mặt trời đang tranh giành những khoảnh khắc cuối cùng tỏanhững tia sáng yếu ớt những tia sáng đỏ hồng ấy như những vệt máu loang lổ trênbầu trời.
Hách gia gia lấy từ trong ngực áo ra một chiếckính lão, chăm chú nhìn, cười vụng về: "Cái thằng tiểu tử này, thật là...con mắt thưởng thức chẳng giống nhau... thế này mà gọi là đẹp..."
Hách Gia Tuấn quay lại nhìn thẳng vào ông nội,nói rõ ràng rành mạch từng chữ: "Bởi vì ở bên ông nội, cho nên thấy đẹp, đếnbầu trời cũng trở nên vô cùng quang đãng". Hách gia gia cười như mở cờtrong bụng: "Thằng bé này... thật là... đáng yêu..."
Gia Mĩ nhìn chằm chằm vào cái giường to trước mặt,nhìn tận lực, cô quả là không dám tin, lại phải ngủ cùng với thằng cha ấy trênmột chiếc giường. Cô vừa định mở miệng, Hách Gia Tuấn đã bịa ra một lý do rất hợplý nói: "Ông nội tưởng rằng chúng ta là bạn trai bạn gái của nhau cho nênnhất định phải ngủ cùng nhau. Ông còn muốn ôm ấp đứa cháu này, nên còn lo lắnghơn em ấy chứ".
Anh hai câu ba lời như vậy, cũng giống như là đãnói rõ tất cả. Nhưng cô biết, giữa họ không phải là quan hệ nam nữ. Cô khó khănlắm mới thốt ra được lời đề nghị: "Để em ngủ ở ghế sô-pha là đựợc rồi..."
Anh lắc đầu, cười ngây thơ: "Không được,chúng ta ngủ cùng nhau. Ngộ nhỡ ông nội mà biết thì lại phiền hà".
Cô hậm hực trong cổ họng, cất tiếng khô khốc:"Như vậy không được... trai chưa vợ gái chưa chồng ngủ cùng một giường...có trời mà biết người khác sẽ nghĩ như thế nào".
Anh mặc kệ cô, chui vào trong chăn, thản nhiên nằmngủ. Anh nhìn cô nói: "Anh tắt đèn đây, em lên giường đi."
Một màn đêm đen đặc trong phút chốc trùm kín cănphòng, tấm kính lớn bên tay phải cô rơi xuống đất kêu xoảng một tiếng thật to,toàn thân cô bất giác mềm nhũn, như người vừa trải qua một cơn ốm nặng tỉnh dậy,chẳng còn chút sức lực nào giữ thăng bằng trên tấm kính, trong khoảnh khắc côchợt cảm thấy lạnh run người. Cô nhìn người đàn ông đang nằm trên giường, tuychỉ là một cái bóng mờ mờ, nhưng mắt cô như dán chặt vào đấy, chẳng thể nào rờiđi được.
Bắt đầu từ lúc bố mẹ cô li hôn, cô giống như mộtcon nhím vậy, đối với những người đàn ông bên cạnh mình đều có một sự thù địchkhông thể diễn tả bằng lời được. Hách Gia Tuấn, lúc mới bắt đầu quen biết côcũng thường bị cô đánh cho vài trận. Nhưng anh chàng này đúng là đồ mặt dày, mỗilần bị cô đánh, anh đều trốn chạy, trốn xong rồi lại ra vẻ thích thú trêu côđánh tiếp. Anh cứ như vậy mà không hề chán, ngày ngày theo sát bên cô, giốngnhư một phần cơ thể của cô vậy, không có cách nào mà tách ra được.
Cuối cùng thì cô cũng quen, cô quen với sự có mặtcủa anh ở bên cô, quen với việc anh có thể vì cô mà làm mọi việc. Cô ngơ ngẩnnghĩ, có thể anh đối với cô chi là thói quen, còn cô... cô đối với anh, khôngbiết từ lúc nào, đã không còn là thói quen nữa. Cái cảm giác đau lòng ấy thựckhông thể là do thói quen tạo ra được.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm