ta.
“Đúng rồi, nếu để cho siêu thị đưa đồ đến, cô bảongười ta đưa đến đầu đường là được, không cần nói địa chỉ cụ thể cho nhân viênvận chuyển.” Doãn Trạch Vũ dặn dò.
“Tại sao?” Cô mở to hai mắt tò mò nhìn anh.
“Tôi không muốn có người làm phiền tôi.” Anh một bộđiềm nhiên như không có việc gì.
“Làm ơn, chẳng lẽ người ta đưa nguyên liệu nấu ăn đếnđây, còn phải nhớ đến anh, ngày ngày đến nhìn anh sao?” Đường Gia Nghê tức giậnlớn tiếng kêu la.
Người đàn ông này thực sự là lo lắng quá mức!
“Đúng vậy, tôi có tiền lại đẹp trai, không loại bỏkhả năng này, nếu như đưa hàng hóa là một người lái xe obasan, tôi không muốn bịphiền chết!” Anh nói xong đạo lý hiển nhiên, hoàn toàn không để ý Đường GiaNghê quả thật là nên vì chảnh chọe của anh mà buồn nôn.
Một giờ sau, Đường Gia Nghê ra chỗ hàng cây xanh đầuđường ở khu biệt thự, tiếp nhận một túi nguyên liệu nấu ăn lớn từ trong tay ngườilái xe hàng đồng thời đưa tiền mặt cho người lái xe, quay đầu lại đằng đằng sátkhí đi về phía biệt thự.
Cố chủ đáng ghét này của cô lại không có tiền mặt,ngay cả tiền đồ ăn đều phải cô đến cấp!
Ở trong phòng bếp đánh phá suy nghĩ cả nữa ngày, cuốicùng cô làm mấy món ăn sáng, đưa đến trước mặt Doãn Trạch Vũ, lúc này, cô thậtlà thiết thiết thực thực cho rằng, anh ta là một người ẩn cư trăm phần trăm,ngay cả người giúp việc cũng không mời một người!
“Này, cô không đút tôi, tôi ăn thế nào?” Anh nhìn đồăn đủ cả màu sắc hương vị trước mặt, không thể không đối với cô lau mắt mànhìn, nhưng mà chưa có thử qua, anh cũng không dám có kết luận.
“Anh bị thương là ở chân, cũng không phải là tay!”Cô bất mãn bĩu môi với anh.
“Nhưng mà dù sao tôi cũng là bệnh nhân, nếu như độngthủ không chú ý lại làm cho vết thương cũ tái phát thêm, cô cũng không muốn cảđời ở lại chỗ này với tôi chứ.”
Mặc dù bụng đói kêu vang, nhưng cô không cách nàokháng cự lại thế bức người này của anh ta, rất không vui cầm lấy thìa.
May mà anh ta ăn cơm thực sự rất nghiêm túc, khôngnói thêm gì, chỉ một ngụm một ngụm ăn hết đồ ăn.
Nhìn bộ dáng anh ăn cơm nghiêm túc, cô thật muốn thưởngcho anh ta một cái ôm thật chặt, nhưng mà nghĩ đến ngày thường anh bá đạo như vậy,cô lại thu lại tâm tình của mình, quyết định không cần đối tốt với anh ta như vậy.
Cô nhanh chóng ăn cơm xong thu dọn bát đũa, sau đótrốn ở nhà bếp gọi điện thoại cho Đoạn Minh, nhưng mà đầu kia tắt máy.
Lúc này Doãn Trạch Vũ lẳng lặng ngồi ở trong phòngkhách, ngoại trừ anh bị thương trên đầu, vết thương khâu trên đùi, thì gãyxương trên bắp chân là tương đối nghiêm trọng, ngoại trừ không thể cử động nhưthường, cũng không có vấn đề gì quá lớn.
Nhìn bóng dáng màu trắng kia loanh quanh ra ra vàovào, không biết tại sao, vậy mà ở ngày đầu tiên anh biết cô, liền để ý cô như vậy,đôi khi trong lúc bận rộn đồng thời liếc nhìn cô, có khi ánh mắt của cô và anhsẽ giao nhau thì không nghi ngờ ý tốt cười một cái, có khi lại gặp một ngườinhư có vẻ đăm chiêu.
Anh thành thạo điêu luyện ở trong đám phụ nữ, nhưngmà đối với cô, trong lòng anh chỉ có một cảm giác, cô thực sự rất thú vị!
“Tôi mệt.” Doãn Trạch Vũ tắt đi laptop, duỗi lưng mệtmỏi một cái.
“Tôi đẩy anh trở về phòng nghỉ ngơi.” Cô đứng dậy,kim giờ của đồng hồ treo tường đã chỉ đến chín giờ, trễ như thế cô cũng khôngphát hiện.
“Nghĩ ngơi? Tôi muốn đi tắm!” Anh mãnh liệt khángnghị.
“Anh tắm thế nào, hiện tại trên người của anh cóthương tích, có lưu lại vết thương phẫu thuật, không thể thắm nước!” Đường GiaNghê hoàn toàn không chịu được cố tình gây sự của anh.
Bằng không cô bảo tôi ngủ thế nào? Trên người có mùinước sát trùng chết tiệt kia, thúi chết!” Anh bực tức đầy bụng.
“Tôi có thể giúp anh lau người, thay quần áo sạch sẽ,nhưng không thể thắm nước.” Cô cảm thấy anh ngang ngược không hiểu chuyện rấtkhó hầu hạ.
“Vậy tóc thì sao?” Anh gãi gãi đầu, không gội đầuanh rất khó chịu.
“Anh không cần đem sự chú ý đều tập trung ở trên tócthì được rồi, bây giờ tôi đi chuẩn bị một ít nước lau thân thể cho anh.” ĐườngGia Nghê xoay người liền đi.
“Chờ một chút! Hiện tại tôi đây muốn đi toilet làmsao bây giờ?” Doãn Trạch Vũ bất đắc dĩ quay lại chủ đề.
Hai tay cô liền trải ra, trở lại trước giường bệnh đỡanh dậy, từng bước từng bước khó khăn bước vào toilet.
Cô thân cao 1m63, anh cao hơn cô gần một cái đầu dìuđỡ khá khó khăn, nhưng cô cắn môi, cố gắng chống đỡ sức nặng của anh, sợ anh sẽté ngã.
Cánh tay của Doãn Trạch Vũ khoát lên vai cô, được côdìu đỡ dùng chân phải còn khỏe từng bước một bước đi vào toilet. Cô cẩn thận từngli từng tí mà giữ cánh tay của anh, tay kia thì ôm eo của anh, anh hơi cúi đầu,liền có thể nhìn thấy cô chăm chú đến mức đỏ bừng mặt, còn có một nốt ruồi giọtlệ đẹp mắt.
“Ngày thường cô đều giúp bệnh nhân đi toilet?” Anhtò mò trêu ghẹo cô.
“Ngày thường lười biếng đi? Để cho tiểu y tá kháclàm sao?” Anh biết rõ cô đang tức giận, nhưng cô sẽ không vứt bỏ anh không để ýtới, cho nên rất yên tâm mà tiếp tục trêu ghẹo cô.
“Chúc mừng, anh là người đầu tiên.” Đường Gia Nghêkhông có nhìn anh, tức giận trả lời.
“Bệnh nhân khác đều trực tiếp dùng cái bô, chỉ cóanh rất sĩ diện!” Cô vẫn đang cật lực đỡ anh, thở hổn hển nói.
Nhìn trán cô thấm ra mồ hôi làm ướt vài sợi tóc máicủa cô, trên mặt ửng đỏ một đường trượt đến cổ, còn có xương quai xanh mê người,xuống chút nữa, tầm mắt của anh chuyển qua rãnh ngực nhỏ hẹp trắng như tuyết...
Tim của anh hơi bị chấn động, vội vàng dời đi tầm mắthốt hoảng, ngăn lại thất thường của mình, sau đó lần đầu tiên vì ý nghĩ củamình cười nhạo mình.
Vậy mà lại có cảm giác động lòng với một người phụ nữ...Qua lại hết thảy phụ nữ, chẳng qua là công cụ anh cần thỏa mãn mà thôi, anh
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm