nếu như anh không muốn ngửi được những thứ này, thì phảiphối hợp, chờ thương lành là có thể không ngửi thấy những thứ này.” Cô vừa giúpanh tháo ra băng gạc vải trên đầu, vừa nói.
“Cô không thể dịu dàng một chút?” Doãn Trạch Vũ đauđến kêu to.
“Đó là bởi vì anh đang lộn xộn.” Cô điềm tĩnh giảithích.
Cô ngồi ở trên mép giường, hai tay xử lý vết thươngcho anh, lại bôi thuốc cho anh, dán lên băng gạc, quấn lên băng gạc, anh đanghưởng thụ hết lòng chăm sóc của cô, nhìn dáng vẻ cô thức dậy vào sáng sớm trànđầy năng lượng, đối với cô có loại cảm giác kỳ diệu, nhưng không cách nào hìnhdung.
“Bây giờ đổi chân, không nên lộn xộn!” Cô làm ra bộdáng cảnh cáo anh.
Đường Gia Nghê nhẹ nhàng nâng chân của anh lên, từngchút từng chút tháo ra băng gạc cũ, rửa sạch vết thương, đổi băng gạc mới.
“Cảm thấy thoải mái hơn nhiều, ngày hôm qua dínhmáu, hại tôi cả đêm ngủ không được.”
Anh ta giống như một đứa con nít, vì vậy mà chất lượnggiấc ngủ tối hôm qua vô cùng tốt, Đường Gia Nghê bật cười.
“Cô dám cười tôi?” Doãn Trạch Vũ nghiếng răng nghiếnglợi nhìn cô.
“Nào dám? Dù sao bây giờ ngàn vạn lần anh cũng khôngnên đụng vào vết thương của anh, bằng không hậu quả thực sự nghiêm trọng.”
“Hiện tại cô là y tá riêng của tôi, tôi có sơ xuấtgì, vẫn là sẽ hỏi chỉ mình cô!”
“Cái người này anh có nói đạo lý hay không?”
“Tôi không nói đạo lý, nhưng cô không có chứng cớ.”Doãn Trạch Vũ một bộ dáng tiểu nhân đắc chí.
“Anh thật đáng ghét!” Hai tay Đường Gia Nghê che mặtanh xoa loạn một hồi.
“Chỉ là mới vừa rồi anh thật sự rất đáng sợ, giốngnhư là tôi xông lầm vào vùng cấm, thực sự sợ anh sẽ giết tôi!” Đường Gia Nghê dừnglại động tác trong tay, nhớ lại ánh mắt của Doãn Trạch Vũ lúc cô vừa mới bướcvào phòng này.
“Nếu như đổi người khác, tôi thực sự có thể sẽ giếtcô ấy!” Doãn Trạch Vũ có nhiều hứng thú nhìn mặt của cô, “Nhưng là cô... Tôi sẽsuy nghĩ một chút.”
Doãn Trạch Vũ chưa bao giờ hoài nghi giữa người vớingười ở cái nhìn đầu tiên sẽ có nảy sinh tình cảm thích, nhưng anh chưa bao giờlại tùy tiện nảy sinh cảm tình với người, vậy mà với một người phụ nữ thế này cảmthấy rất có hứng thú.
“Tại sao? Tôi chính là danh hoa có chủ0!” Vẻ mặt củacô đắc ý, một cái suy nghĩ cân nhấc cũng có thể làm cho cô thỏa mãn như vậy.
0 Danh hoa: là chỉ người con gái đẹp, “Danh hoa cóchủ”: thường tỉ dụ người con gái đã thuộc về một người nào rồi.
“Tôi biết, suốt ngày ôm di động chờ điện thoại củaanh tiểu Minh, có đúng không?” Doãn Trạch Vũ một vẻ mặt bát quái.
“Anh...” Ý thức được anh ta nhìn lén di động củamình, Đường Gia Nghê tức giận cắn chặt môi, trừng lớn hai mắt.
“Tôi chỉ không cẩn thận nhìn một chút, không có ý gìkhác.” Hai tay Doãn Trạch Vũ gối vào đầu, vẻ mặt không hề gì.
“Chính mình không muốn, đừng gây cho người khác, anhkhông thích người khác tự tiện xông vào không gian của anh, nhưng mà anh lạinhìn lén việc riêng tư của tôi, thật là quá đáng!” Đường Gia Nghê tức giận lýluận với anh.
“Dù sao chúng ta cũng huề nhau.”
“Siêu cấp đồ quỷ sứ đáng ghét!” Đường Gia Nghê đứngdậy, bực tức giậm chân.
“Tôi đã đói bụng.” Anh lại là một bộ dáng chuyệnkhông liên quan đến mình nói sang chuyện khác.
“Đói bụng cũng phải rửa mặt trước một chút sẽ ăn!”Cô chạy đi chuẩn bị mọi thứ cho anh.
Chuẩn bị xong xuôi, Đường Gia Nghê đẩy anh đến phòngkhách, bởi vì sáng sớm người giúp việc theo giờ đã đến dọn dẹp, trong phòngtrơn bóng sáng ngời, ngoài cửa sổ xuân ý dào dạt, chim hót hoa thơm.
“Vì vết thương của anh chưa hồi phục, buổi sáng chỉcó thể húp chút cháo loãng, còn có anh không thể tự ý đi đụng vào vết thương!”
“Cô thật là dong dài!” Doãn Trạch Vũ bất đắc dĩ dùngthìa ăn một chút cháo trong chén, vẻ mặt bất đắc dĩ, “Không phải bệnh nhân cầnphải ăn nhiều thức ăn có dinh dưỡng một chút sao?”
“Lúc cơm trưa tôi sẽ làm cho anh phong phú một chút,chủ yếu là dễ tiêu chút có lợi cho sự vết thương hồi phục.” Cô bưng lên cháotrên mặt bàn, đưa một thìa đến bên miệng anh.
“Cô muốn vết thương của tôi phục hồi như vậy, sau đórời đi tôi, đúng không?” Anh húp xong một ngụm, ngọng nghịu nói xong, hoàn toànlà phá hủy hình tượng nghiêm cẩn ăn cơm ngày thường.
“Chúng ta vốn là bèo nước gặp nhau, chờ thương thế củaanh tốt lên, tôi rời đi, là chuyện rất bình thường.” Đường Gia Nghê nhẹ nhàngthổi cháo.
Anh lại nhịn không được động lòng vì môi đỏ mộng mềmmại này của cô.
“Tôi nói, nếu như cô và bạn trai kia của cô phảichia tay, cho tôi biết sớm một chút, để cho tôi có hành động tốt.” Doãn TrạchVũ tiếp tục ăn nói mơ hồ đánh mất hình tượng.
Thìa “keng” một tiếng rơi xuống ở trong bát, cô cúiđầu chán nản, anh mơ hồ nhìn thấy khóe miệng cô nhếch một cái, “Có lẽ thực sựkhông thể tưởng tượng được kết cục hạnh phúc, chỉ có điều tôi sẽ kiên trì đến mộtgiây cuối cùng.” Cô ngẩng đầu, quăng cho anh một cái khuôn mặt tươi cười xán lạnsiêu cấp vô địch.
Tiếc là trong kiên định của cô, không lưu ý mong đợicủa anh, nhưng kiên định mong đợi của chính cô, có một cảm giác mất mác, ởtrong lòng của Doãn Trạch Vũ quét qua trống rỗng.
Có lẽ anh vốn không nên có bất cứ kỳ vọng nào, đặcbiệt đối với cái gọi là tình cảm ấm áp, bởi vì anh vốn là người của một thế giớikhác. Thế giới của anh, vốn là lạnh băng, tràn đầy tiền bạc cùng quyền đấu,không có bất kỳ cảm thông và ôn nhu gì, huống hồ, cha của anh cũng tuyệt đốikhông cho phép.
Thuở nhỏ duyệt vô số người, phụ nữ ở trong mắt củaDoãn Trạch Vũ, dễ như trở bàn tay, thông thường phụ nữ vì anh tranh đến đầu rơimáu chảy, sẽ không tiếc, mà cô...
Cái cô gái này không giống với những người phụ nữanh biết, động như thỏ chạy, tĩnh nhược xử nữ. Lúc yên tĩnh, cô chỉ là rất bìnhthản
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm