thựcsự hoài nghi mình phải chăng bị thương không nhẹ, xem ra còn phải tái khám mộtlần nữa.
Nhưng tay của anh, bởi vì muốn vịn được chắc chắn mànắm chặt đầu vai của cô, làm cho thân thể của anh nổi lên phản ứng nào đó...
“Anh tự tiện đi, tôi đi ra ngoài một chút.” ĐườngGia Nghê dìu anh đến trước bồn cầu, xoay người liền đi.
“Này!” Ngay tại thời điểm cô xoay người, Doãn TrạchVũ đưa tay bắt lấy cổ tay của cô.
“Còn muốn như thế nào?” Cô mới không muốn tiếp tục ởtrong này để cho anh có bất kỳ cơ hội giễu cợt nào với cô.
“Dù sao cũng đã ở trong này, chờ một chút thuận tiệngiúp tôi lau người, ở trong này.” Doãn Trạch Vũ cố tình nhấn mạnh.
Nơi này có nước chảy, dù sao cũng làm cho người ta cảmthấy thoải mái hơn so với cô cầm một chậu nước tái sử dụng.
“Được.” Cô gật gật đầu, đi ra ngoài và đóng cửa lạicho anh.
Năm phút sau, Đường Gia Nghê giúp anh cởi áo, cơ ngựcvà cơ bụng vạm vỡ của anh làm cho người ta hơi khâm phục.
Cô điều chỉnh nhiệt độ nước, dùng khăn lông nhè nhẹlau sạch cho anh, nước nóng ở trong toilet bốc hơi thành sương mù, cách sươngmù, anh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc của cô, nghiêm túc lau mặt cho anh,lau người, rửa tay, rửa chân, một người phụ nữ làm những việc này cho một ngườiđàn ông, tất cả có vẻ như chuyện đương nhiên.
Nhưng bọn họ cũng chẳng phải quan hệ trai gái, mà làquan hệ thuê mướn.
Nghĩ đến đây, Doãn Trạch Vũ thu hồi lại cảm giác kỳdiệu này của mình, có lẽ là cô độc quá lâu, đối với một tiểu y tá cũng để ý nhưvậy, anh cười tự giễu.
“Cười cái gì?” Cô lau khô giọt nước trên người choanh.
“Không có gì, cảm thấy cô rất tận tâm.” Anh vươntay, chỉnh sửa mái tóc rối loạn cho cô một chút, một động tác vô ý, làm cho anhý thức được mình vượt qua khuôn phép.
“Đúng rồi, ngày đó tôi bị thương đưa đến bệnh viện,tình hình là như thế nào?” Anh vội vàng nói sang chuyện khác.
“Toàn thân là màu, hôn mê nghiêm trọng.” Cô dìu anhđứng lên.
“Ai đưa tôi đến?” Anh nghi hoặc hỏi.
“Tôi cũng không rõ lắm, nhưng tình hình của anh thếnày xem như là trong cái rủi có cái may.” Cô một tay dìu anh, tay kia thì lấyquần áo sạch, nhưng bất ngờ trượt chân, lôi kéo cánh tay anh, cô nặng nề mànhào vào trong lòng anh.
Thân thể mềm mại của cô ở trong ngực trần trụi củaanh, chỉ có anh cảm giác được thân thể của mình đột nhiên giống như là muốn nổilên một phản ứng cháy bỏng, cái loại cảm giác này là mãnh liệt muốn cô. Anhkhông biết phải chăng mình bụng đói vơ quàng, nhưng mà cô thực sự mang lại chotim của anh cảm giác cuồng loạn.
Có thể là vải vóc gợi cảm hoặc là nội y đã cám dỗanh miễn dịch, lúc này trang phục hấp dẫn tương đối thu hút anh, nhưng anh biếtrất rõ thời cơ chưa chín mùi.
“Anh có thể buông tôi ra...” Giọng nói của cô rất thấp,có vài phần ngượng ngùng, anh cúi đầu, mới biết được tư thế lẫn nhau là ái muộinhư vậy.
Đường Gia Nghê cúi đầu mặc xong quần áo cho anh,giúp anh di chuyển từng bước từng bước đi về phía giường.
“Không phải là cô xấu hổ chứ?” Doãn Trạch Vũ nhìn côkhông nói tiếng nào, ngược lại càng cảm thấy thú vị hơn.
“Tôi xấu hổ? Mới sẽ không.” Cô hơi ngửa đầu bĩu môi.
“Nhưng rõ ràng vừa rồi cô đỏ mặt.” Anh một bộ nghiêmtrang nói.
“Tôi là đỏ mặt thay anh.” Cô không chút nghĩ ngợi giậnanh, nhưng vừa dứt lời, hai người lại ngầm hiểu lẫn nhau nhìn nhau một cái.
“Tôi mệt.” Doãn Trạch Vũ ngáp một cái.
Đường Gia Nghê tắt đèn đồng thời đóng cửa lại choanh, “Buổi tối có chuyện, thì anh gọi tôi.”
Bận rộn một ngày, Đường Gia Nghê tắm rửa sạch sẽ, nằmthoải mái trên giường lớn mà Doãn Trạch Vũ an bài ở phòng khách cho cô.
Điện thoại di động của cô quay số điện thoại của ĐoạnMinh, không biết bao nhiêu lần, người trong lòng của cô, giống như bị mất tích,cùng cô mất đi liên lạc.
Cô không biết thích một người phải chăng nhất địnhcó thể toàn tâm toàn ý trả giá, nhưng anh đối với cô thật sự rất không nghiêmtúc, mặc dù có đôi khi cô lại sinh ra ý nghĩ muốn từ bỏ, nhưng cô vẫn không thểthay đổi được thói quen muốn tìm anh ta.
“Nếu như có thể từ bỏ thói quen nhớ anh ta thì tốt rồi...Nhưng thích một người, là cảm giác của đáy lòng, không phải tùy tiện là có thểtừ bỏ, nhất định không phải là một thói quen đơn giản như vậy.” Cô nói mớ.
Cô lật người, ánh mắt sáng ngời chớp trong bóng tối,trằn trọc trở mình, cuối cùng mơ mơ màng màng thiếp đi.
Những tia nắng đầu tiên vào sáng sớm xuyên thấu quamàn cửa màu hồng rơi ở trên mặt của Đường Gia Nghê, sáng sớm gió thổi nhẹ qua,đã lâu cô không có cảm giác ngủ thoải mái như thế này. Ngồi dậy, cô cơ hồ quênmất mình ở nơi nào, buổi tối cũng quên mất phải thưởng thức, bố trí của cănphòng này nhìn giống như cung đình Tây Phương, làm cho cô cảm giác mình xuyênqua nhiều thế kỷ.
“Đẹp quá!” Cô nhẹ giọng thán phục.
Bàn trang điểm khắc hoa, ghế dựa khắc hoa, ngay cảcái chăn ở trên người mình, cũng là gấm hoa rực rỡ, tản ra làn hương thơm ngát,lưu luyến ở trong ảo mộng, cô cơ hồ quên mất trách nhiệm của mình.
Đường Gia Nghê vội vàng lật người xuống giường, từtrong túi lấy ra bộ quần áo y tá bệnh viện được cô chuẩn bị, cô rửa mặt qua loamột chút, sửa sang lại dáng vẻ xong, bước đi về phía cửa phòng.
Ngôi nhà đã được dọn dẹp qua, lúc cô quên gõ cửa vộivàng mở ra cửa phòng của Doãn Trạch Vũ, chợt nghe được Doãn Trạch Vũ gầm nhẹ mộttiếng.
“Cô vào phòng của người khác không gõ cửa trướcsao?” Anh đang nới ra băng gạc vải trên miệng vết thương, chau mày, biểu cảmtrên mặt rất thối.
“Nhưng... Thực xin lỗi!” Đường Gia Nghê vội vàng đilên phía trước giúp anh xử lý những băng gạc vải này.
“Nhanh giúp tôi đổi đi những thứ này, mùi thuốc rấtkhó ngửi!” Anh bịt mũi.
“Cho dù là đổi đi, cũng cần phải thay đổi thuốc mới,cũng sẽ có mùi thuốc,
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm