Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Không sợ làm em hư

giống như một đóa Sayura vậy, mình tản ra hương thơm thanh nhã, làm choanh vô cùng ấn tượng; nhưng ở trước mặt người ngoài, cô cũng là một mặt trời nhỏ,đem ánh mặt trời cùng ấm áp chiếu xuống đáy lòng của người khác. Anh chưa baogiờ gặp qua một người phụ nữ đặc biệt như vậy, nhu hợp trên người, đều là nhữngphẩm chất tốt đẹp.

Mặc dù cô đối với anh mà nói, trong cuộc đời ba mươimốt năm qua của anh là vô cùng hấp dẫn, nhưng hấp dẫn thì hấp dẫn, anh không nhấtđịnh phải giữ cô bên cạnh anh.

Cho tới bây giờ trong cuộc sống của anh sẽ không cầnthêm người, một khi sinh tình, đó là trói buộc, anh cũng không có quên lời nóicủa cha, cho nên anh có thể không biết mẹ mình là ai, còn đối với người phụ nữquấn quýt làm phiền anh, khó dò thật lòng, anh có thể cự tuyệt ngàn dặm.

Đương nhiên một khi nhìn trúng con mồi, anh sẽ khôngtiếc chinh phục, chơi chán, lại dùng tiền đuổi đi, mười lần chẳng sai.

“Đi thôi.” Anh còn đang trầm tư, mà không biết cô lạimuốn đẩy anh đi đâu.

Đây chính là có thêm một người phiền toái! Anh nghĩthầm.

“Muốn làm gì?” Một hồi bảo anh không nên lộn xộn, mộthồi lại lộn xộn anh, anh thực sự hoài nghi cô có phải muốn làm cho anh trởthành tàn phế hay không.

“Bên ngoài ánh mặt trời rất tốt, tôi đẩy anh đến bênngoài phơi nắng mặt trời.” Cô hăng hái đi tới, một vạn con trâu cũng không thểkéo cô quay trở lại.

“Tôi không thích.”

“Nhưng thế này, không có lợi cho sức khỏe của anh.”Cô thuyết phục.

“Cô không cần lúc nào cũng lấy cơ thể của tôi làmcái cớ.” Anh lạnh lùng xoay đầu qua một bên, không hề nhìn cô.

“Hừ! Không phơi nắng thì không phơi nắng, tôi còn mừngrỡ nhàn rỗi đấy.” Đường Gia Nghê ngồi trở lại trên ghế sofa, mở TV, hoàn toànkhông phát hiện được mùi thuốc súng đang nồng.

“Tắt TV!” Anh không thể chịu đựng được kiểu cách nóichuyện của phim thần tượng.

“Cạch” một tiếng, Đường Gia Nghê tắt TV, ngồi ở bêncạnh anh trên sofa, mặt không biểu cảm.

Doãn Trạch Vũ nghiêm mặt cũng không lên tiếng nữa.

Anh không biết, ở trong thời gian im lặng, Đường GiaNghê hoặc nghiêm túc tự kiểm điểm chính mình một chút, hoặc thực sự là làm đượcchưa đủ tốt, hay hoặc giả là nên cố gắng làm tốt chuyện phận sự, nếu như cố chủkhông chấp nhận đề nghị của mình, liền coi như xong.

“Tức giận sao?” Chẳng biết lúc nào cô đã đi đến bêncạnh anh, “Có mệt hay không, có muốn trở về phòng nghỉ ngơi hay không?”

“Không cần, cô đẩy tôi đi ra bên ngoài đi một vòngđi!” Khối băng trên mặt anh hòa tan một chút.

Có lẽ thời gian qua cô thực sự nhiễu loạn thói quensinh hoạt của anh, nhưng đối với cô là thích, để cho anh hạ thấp cơ sở củamình, đổi lại người thứ hai thách thức giới hạn khoan dung của anh, có lẽ anhthực sự không cách nào khoan dung như thế, cho dù người ta là thật tâm vì tốtcho anh.

Dường như làm bạn của anh thời gian trôi qua đặc biệtnhanh, thời gian hơn hai tháng thoáng một cái qua đi, mặc dù Đoạn Minh trởthành nỗi lòng lớn nhất trong đáy lòng của Đường Gia Nghê, nhưng là cởi mở cùnglạc quang của cô, cũng không có làm cho cuộc sống của cô âu sầu.

Cô thường kể cho Doãn Trạch Vũ một số chuyện lý thúxảy ra ở bệnh viện, cũng đùa đến khuôn mặt này của anh như là quanh năm đóngbăng một nụ cười nhẹ, mà Doãn Trạch Vũ cũng có thể chống gậy bước đi.

Mức độ lành lại của xương bắp chân rất tốt, tin rằngrất nhanh liền bình phục.” Trong phòng khám khoa chỉnh hình, bác sĩ trưởng nhìntấm X quang, mỉm cười nói với Doãn Trạch Vũ.

Tầm mắt của Doãn Trạch Vũ bay tới bên ngoài cửa sổphòng khám, một đám tiểu y tá đang trùng trùng vây quanh lấy Đường Gia Nghê, cômặt mày hớn hở bị kẹp ở giữa, khóe miệng của anh vô tình cũng bị nét mặt tươicười của cô dẫn tới một nụ cười dịu dàng.

Mấy phút sau...

“Tiểu y tá nói cái gì với cô, cười đến mức vui vẻnhư vậy?” Lúc cô dìu anh đi đến cổng bệnh viện, Doãn Trạch Vũ tò mò hỏi.

“Không nói cho anh biết!” Đường Gia Nghê thần bíxoay mặt qua phía bên kia.

“Nếu như cô không nói cho tôi biết, tôi liền khiếu nạicô với viện trưởng.” Doãn Trạch Vũ đe dọa nói.

“Anh!” Đường Gia Nghê nhìn anh, tức điên người làmra vẻ muốn dạy bảo anh, nhưng trong nháy mắt mặt liền biến sắc, “Cẩn thận xe!”

Cô đưa tay ôm anh đẩy trở về, cô cũng nặng nề mà ngãvào trên người của anh, mà chiếc xe kia nghênh ngang rời đi.

“Té có bị thương hay không?” Cô đứng lên lo lắngnhìn kỹ cánh tay của anh, khuỷu tay, khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu thành một nắm.

“Tôi không sao.” Anh vươn tay vặn ấn đường của cô mộtcái, cười nhẹ, chẳng qua là chiếc xe kia không có ý tốt lại chưa gây án được, đểcho anh ghi ở trong lòng rồi.

“Có muốn trở lại kiểm tra một lần nữa hay không?” Côkhông yên tâm hỏi.

“Tôi muốn lại đến một lần nữa... Trong nháy mắt đócô nặng nề áp về phía của tôi.” Doãn Trạch Vũ cười xấu xa với cô.

“Anh...” Đường Gia Nghê đỏ mặt.

Nhìn cô đỏ bừng mặt, trong lòng Doãn Trạch Vũ có mộtdòng nước ấm chảy ra, có lẽ thời khắc mấu chốt dùng sinh mạng đến bảo vệ ngườianh, chỉ có một mình cô.

“Chờ một chút muốn đến chỗ nào?” Anh nhẹ nhàng véokhuôn mặt vẫn đang đỏ ửng chưa phai của cô một cái, hưng trí bừng bừng hỏi.

“Muốn về nhà.” Trực giác của cô nói cho cô biết, anhở bên ngoài rất nguy hiểm, dường như có người muốn gây bất lợi với anh, nhưngcô lại không biết những nguy hiểm này sẽ theo tới nơi nào.

“Không phải là cô thích nhất nơi náo nhiệt sao? Hômnay tôi thỏa mãn tất cả nguyện vọng của cô.” Doãn Trạch Vũ được cô dìu đỡ đi vềphía buồng xe.

“Tôi không muốn đi.” Cô mở ra cửa xe cho anh, dìuanh lên xe.

“Nhìn cô ngày ngày đều mặc quần áo y tá, chúng ta liềnđến công ty bách hóa gần đây, mua cho cô vài bộ quần áo thay đổi thôi.”

Doãn Trạch Vũ trực tiếp bảo tài xế lái đến công tybách hóa, hoàn toàn không cho cô cơ hội cự tuyệt.

Google PlusTwitter

[7/31] < 1789>

 

Wap đọc truyện » Tiểu Thuyết

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON

XtGem Forum catalog