/>
Đường Gia Nghê ngồi ở bênh cạnh anh, ngưỡng mặt lênquay mặt nhìn anh, vẻ mặt lạnh lùng của anh thỉnh thoảng nở rộ một nụ cười,nhưng cô lại vĩnh viễn đoán không ra tâm tư của anh. Lúc thì anh thô bạo, lúcthì dịu dàng, hoàn toàn nằm ngoài phạm vi hiểu biết của cô, nhưng cô biết, anhđối với cô là thân thiện, thế là đủ.
Trong công ty bách hóa tất cả đều là nhãn hiệu quầnáo có tiếng lại xa xỉ, cô đi theo phía sau Doãn Trạch Vũ, dạo chơi ở trong biểnquần áo và trang sức.
Cô không phải là con của một gia đình giàu có, chonên cuộc sống luôn luôn là mộc mạc, nhưng Doãn Trạch Vũ anh luôn luôn chết sĩdiện trước những vẻ đẹp tuyệt vời này, nghi ngờ anh tàn tật nặng trước mặt pháinữ, chống gậy mang cô đến nơi này mua quần áo, cô có thể tưởng tượng ra nếu nhưcô không phối hợp sẽ có hậu quả thế nào.
Mặc dù thời gian hai tháng này, cô đều là mặc quầnáo y tá, giờ phút này ở trong cửa hàng nhận lấy ánh mắt khác thường chungquanh, cô cũng cảm thấy không thoải mái, nhưng, cô vẫn không muốn để cho anh tốnkém.
“Này... Quần áo ở đây không thích hợp với tôi, khôngbằng đưa tôi về nhà lấy vài món đi.” Đường Gia Nghê đứng ở bên cạnh anh khe khẽkéo một góc áo của anh nhỏ giọng nói.
“Cũng đã đến đây cô còn do dự cái gì?” Doãn Trạch Vũchống gậy, chuyên tâm lựa chọn quần áo cho cô, hoàn toàn không hiểu nổi cáikhác thường của người phụ nữ này.
“Nhưng để cho anh tốn kém là không tốt...”
“Đừng nhắc tới tiền có được hay không? Nếu không thìcái màu hồng này, có vẻ thích hợp với hình tượng vui tươi của cô...” Doãn TrạchVũ cầm lấy một chiếc váy màu hồng dễ thương.
“Nhưng...” Đường Gia Nghê còn chưa nói hết lời, trướcmắt cũng sáng lên, tầm mắt của cô lướt qua mấy quầy chuyên doanh, nhìn thấy bạntrai Đoạn Minh ngày nhớ đêm mong của cô.
Tại sao anh ta lại ở chỗ này? Trong đầu của ĐườngGia Nghê nổi lên mấy dấu chấm hỏi, nhưng bất ngờ cùng vui sướng nhìn thấy anh,để cho cô bỏ rơi không để ý tới Doãn Trạch Vũ đang vì cô tỉ mỉ chọn quần áo,tinh nghịch len lén đến gần bạn trai của cô...
“Hắc!” Cô ở sau lưng Đoạn Minh che miệng cười trộm mộtlát, cuối cùng đưa tay vỗ vỗ bả vai của anh ta.
Mà ý thức được đường Gia Nghê đi xa Doãn Trạch Vũ ngẩngđầu mù mờ nhìn chung quanh, cuối cùng xoay người thì nhìn thấy cô... Còn có mộtngười đàn ông khác.
Nhưng ánh mắt sắc nhọn của anh vẫn nhìn ra được vẻ mặtcủa người đàn ông đó có chút không ổn, nhìn thấy vẻ mặt của người đàn ông đóđang kinh ngạc nhìn Đường Gia Nghê, sau đó dường như vô thức nhìn về phía sau củamình một cái, anh có điều ngộ ra, người đàn ông đó, không chỉ là một người.
Tiểu y tá đáng thương, có lẽ sắp đối mặt với một sựthực không hy vọng đối mặt, nghĩ như vậy, Doãn Trạch Vũ chống gậy từng bước mộtbước đi về phía của cô...
“Cô ấy là ai?”
Đường Gia Nghê vốn tràn đầy vui vẻ nụ cười trên mặttừng chút một ngưng tụ, hai tháng, anh ta biến mất lâu như thế, lúc xuất hiện,lại cho cô “bất ngờ” lớn như vậy!
“Đây... Là công ty của anh... Đồng nghiệp.” ĐoạnMinh nói chuyện ấp a ấp úng, cố che giấu, nhìn thấy vẻ mặt người con gái bên cạnhanh trầm xuống, lại thêm vào một câu xin lỗi, lại không biết là nói với ai.
“Các người ở cùng nhau đã bao lâu?” Đường Gia Nghêtoàn thân run rẩy, hai mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào anh ta, miệng cũng làmột câu hỏi lạnh như băng, người sáng suốt cũng nhìn ra được, hai người trước mặtlà một đôi tình nhân.
“Chúng tôi ở cùng nhau ba tháng.” Cô kia đi lên phíatrước kéo cánh tay của Đoạn Minh, vênh váo tự đắc nói.
“Tại sao phải gạt tôi?” Đường Gia Nghê nóng nảy đỏ mắt,nhưng cũng nghẹn ngào đặt câu hỏi, thời gian này, hầu như là cô khổ tâm tạo dựngtình yêu, cô là một người một lòng với người, không đến cuối cùng cô cũng sẽkhông buông tay, cô cho rằng Đoạn Minh sẽ là nơi cuối cùng của cô, lại không biếtchỉ là cô cho rằng.
Cô khó khăn dùng ánh mắt bị thương của cô, liếc nhìnDoãn Trạch Vũ cách đó không xa một cái, sau đó trở lại phía trước mặt của ĐoạnMinh, mà ánh mắt này của cô là làm cho người ta thương tiếc, rơi ở trong mắtDoãn Trạch Vũ chỉ cách đó một chút.
“Gia Nghê, thật xin lỗi…” Đoạn Minh biết rõ mình đãkhông có lời nào để nói, chỉ có nói xin lỗi.
“Tôi không cần lời xin lỗi của anh!” Đường Gia Nghêbịt lỗ tai, “Tại sao... Tôi đối với anh tốt như vậy, tại sao...”
“Gia Nghê, chúng ta thực sự không hợp...”
“Nếu không hợp, ba tháng trước, nên nói cho tôi biết!Anh biết không, suốt thời gian qua, tôi lo lắng biết bao, khó khăn biết bao...Bất kể anh chọn ai, tôi tôn trọng anh, nhưng anh không nên phản bội tôi, cái loạimùi vị này rất khó chịu... “ Đường Gia Nghê khóc không thành tiếng.
Một đầu là tiểu y tá không ngừng lau nước mắt, một đầukhác là cặp cánh tay của một đôi tình nhân, thu hút người đi đường xung quanhghé mắt.
“Gia nghê, có thể đổi nơi nói chuyện hay không,không nên ở chỗ này...”
“Tôi cũng không để ý, anh còn muốn như thế nào nữa?Nếu như anh không thích tôi thì nói thẳng, lén lén lút lút như thế coi là cáigì? Song, tôi không quan tâm!” Đường Gia Nghê cố kiềm chế bản thân, muốn lập tứcrời đi, nhưng lại cảm thấy hai chân giống như đổ chì, mỗi bước khó khăn.
“Gia Nghê, em hãy nghe anh nói... “ Đoạn Minh vươntay muốn đi giữ chặt Đường Gia Nghê, Đường Gia Nghê bất lực lui về phía sau haibước, lúc này, một bóng dáng che ở giữa hai người.
Ánh mắt lạnh lùng tàn nhẫn của Doãn Trạch Vũ, đang gắtgao nhìn chằm chằm Đoạn Minh, mà cánh tay kia của anh ta, lại nắm giữ cổ tay củaĐường Gia Nghê.
“Anh phải cho cô ấy một câu trả lời rõ ràng thỏađáng cùng một tiếng trịnh trọng nói xin lỗi.
“Anh là ai?” Đoạn Minh nhìn người đàn ông khí chất bấtphàm trước mặt, vẻ mặt nghi hoặc nhìn về phía Đường Gia Nghê.
“Anh không cần hỏi tôi là ai, anh chỉ cần cho cô ấymột câu trả lời thỏa đáng.” Doãn Trạch Vũ nở một nụ cười lạnh trên khóe
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm